⬅ Trước Tiếp ➡

Lê Sóc một thân tây trang giày da, tuấn dật bất phàm, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều tự nhiên mà ưu nhã. Triệu phu nhân nhịn không được cảm thán nói "Lê Sóc đứa nhỏ này thật sự là hoàn mỹ, chắc là có nhiều cô gái thích lắm nha, đã có bạn gái chưa?"
"A... Còn chưa có đâụ" Lê phu nhân mất tự nhiên mà vén vén tóc. Họ tuy rằng chấp nhận tính hướng của con trai, thế nhưng người Trung Quốc bảo thủ, chuyện này chung quy vẫn là chuyện tế nhị, cũng không muốn nhiều người ngoài biết.
Lê Sóc cười tủm tỉm nói "Con có bạn trai rồi."
Lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều đứng hình.
Lời nói cử chỉ của Lê Sóc luôn luôn khéo léo, cũng không có cái sở thích thổ lộ tính hướng của mình ở bất cứ đâu, thật ra anh chỉ muốn mượn cơ hội này để truyền đạt một ý nghĩ đến vợ chồng Triệu gia Khuyên con trai các người tránh xa tôi một chút.
Lê tiên sinh khó có thể tin tưởng mà liếc mắt nhìn Lê Sóc, không hiểu anh đang nghĩ gì.
Triệu Vinh Thiên trước phục hồi tinh thần trước "... A, à, đây là, người trẻ tuổi có lựa chọn của riêng mình nha."
Triệu phu nhân xấu hổ cười cười, chỉ có thể cùng gật đầụ
Lê Sóc nâng ly hướng về phía họ, bình tĩnh nhấp một ngụm rượụ
Chỉ chốc lát sau, Triệu Cẩm Tân trở lại, vừa ngồi xuống liền nói "Ngày mai anh có rãnh không? Chúng ta đi đánh tennis đi."
Lê Sóc cười vỗ vỗ lên cánh tay "Sáng hôm nay tôi vừa cùng ba đánh, lâu rồi không đánh nên bị căng cơ, lần sau đi." Khoé mắt anh nhìn lướt qua thái độ của vợ chồng Triệu gia, nhìn thấy họ rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Triệu Vinh Thiên ho nhẹ một tiếng "Đánh tennis cái gì, ngày mai chúng ta phải đến công ty bàn công việc."
"A." Bộ dạng Triệu Cẩm Tân tựa hồ như vừa mới nhớ ra việc này, "Vậy ngày mai gặp ở công ty." Hắn lấy di động ra, "Anh cho em lưu số điện thoại đi." Khi hắn nói đến hai chữ "điện thoại", lại lộ ra một nụ cười mờ ám mà chỉ có Lê Sóc mới thấy.
Lê Sóc lặng lẽ lấy di động ra, ấn vài cái, nhẹ nhàng đẩy di động từ trên bàn cơm trượt qua chỗ Triệu Cẩm Tân, cười như không cười mà nhìn hắn.
Triệu Cẩm Tân cầm lấy điện thoại, liền nhìn thấy trang sổ bìa đen, hắn cười kéo số điện thoại của mình ra, sau đó đẩy điện thoại trở về "Về sau còn nhờ anh chăm sóc nhiều hơn."
"Khách sáo rồi."
Cơm nước xong, một nhà ba người cáo từ. Lúc ngồi trên xe, Lê tiên sinh liền không vui nói "Trước mặt họ con nói chuyện kia làm gì."
Lê Sóc thực trấn định nói "Triệu Cẩm Tân không thích hợp làm cộng sự, sẽ đem lại cho con thêm phiền phức, tốt nhất ba mẹ cậu ta có thể khiến cậu ta cách xa con một chút."
Lê tiên sinh không nói chuyện, chỉ là nặng nề mà thở dài.
Lê phu nhân khuyên nhủ "Con trai không phải là người tuỳ tiện, Cẩm Tân kia là cậu ấm được nuông chiều, có khả năng thật sự không thích hợp để làm cộng sự."
"Ai, cũng đúng, nghe nói thằng bé ấy là công tử đào hoa, cũng không biết thật sự có bản lĩnh hay không, Tiểu Sóc, ba sẽ không miễn cưỡng con làm gì, con tự mình quyết định đi."
Lê Sóc ôm bả vai ba lung lay, ôn nhu cười nói "Cám ơn ba ba."


⬅ Trước Tiếp ➡