Chương 7
Lê Sóc từ trong mơ màng tỉnh táo lại, nhớ ra đây là giọng của Triệu Cẩm Tân. Anh vừa nhắm mắt vừa tháo bịt mắt xuống, đợi khi mắt thích ứng được với ánh sáng trong khoang, mới chậm rãi mở mắt ra.
Đập vào ánh mắt anh là một gương mặt tươi cười tuấn tú, gương mặt này đúng là cực kỳ đẹp trai. Đặc biệt là đôi mắt đào hoa như nước mùa thu đầy thâm tình này, khi chăm chú nhìn ai, sẽ khiến người ấy trong lòng run rẩy, không còn chút bình tĩnh, chỉ cần một nụ cười rực rỡ cũng khiến người không còn sức kháng cự.
Người này tuy rằng trẻ tuổi, nhưng lại là tình trường lão luyện, không thể khinh thường. Tuy nhiên cũng do trẻ tuổi, nên muốn mê hoặc Lê Sóc anh thì còn thiếu một chút. Anh nhẹ nhàng đẩy Triệu Cẩm Tân ra, nhẹ giọng nói "Cám ơn."
"Lúc nãy thấy anh đang ngủ nên lúc dùng bữa không có gọi anh, tôi giữ lại cho anh một phần." Triệu Cẩm Tân chỉ chỉ phần cơm đang để trên bàn mình "Sắp hạ cánh rồi, anh ăn chút gì đi, salad tôm ngọt này hương vị cũng không tệ."
"Tôi không đói bụng."
"Vậy uống nước đi." Triệu Cẩm Tân đưa nước khoáng cho anh, "Hay là muốn uống cà phê?"
Lê Sóc cầm lấy ly "Nước là được rồi."
Triệu Cẩm Tân cười tủm tỉm nhìn anh, giống như đang đánh giá một món đồ sứ, phải tĩnh tâm cẩn thận mà nghiền ngẫm.
Không phải nói quá, nhưng Lê Sóc từ năm cấp 2 dậy thì đến nay, những người yêu thầm anh hoặc công khai theo đuổi anh có thể chứa đầy cả khoang boeing 747, da vàng da trắng da đen chủng người nào cũng có, trong đó không thiếu những người phóng khoáng to gan hơn Triệu Cẩm Tân, nhưng ít có người nào lại tự tin giống Triệu Cẩm Tân vậy.
Thật là khiến người ta không thoải mái, nhưng cũng thật sự là... mới mẻ.
Uống xong nước, Lê Sóc định đi toilet rửa mặt, lúc anh đóng cửa, theo bản năng nhìn ra phía sau, e sợ Triệu Cẩm Tân lại chen vào cùng. Anh nhìn trong kính gương mặt mệt mỏi của mình, đứng hình vài giây, nhịn không được mà bật cười.
Chuyến bay này, anh thu hoạch được rất nhiều điều mới mẻ ngoài dự liệu, khiến cho hành trình bay dài hơn mười tiếng không hề nhàm chán, do vậy, có gì mà phải giận đâụ
Lúc anh mở cửa toilet ra, liếc mắt liền nhìn thấy Triệu Cẩm Tân đang ngồi chống cằm nghiêng đầu nhìn anh, giống như đang đợi thời khắc anh xuất hiện ở cửa, hướng về phía anh mỉm cười.
Lê Sóc cười như không cười, thản nhiên trở lại chỗ ngồi. Anh đã nghĩ xong nếu Triệu Cẩm Tân kiên trì xin số điện thoại của anh, thì anh sẽ lịch sự kiên định từ chối như thế nào.
Nhưng Triệu Cẩm Tân chỉ là nói chuyện phiếm vài câu với anh về thời tiết, từ lúc máy bay hạ cánh cho đến khi đi ra khỏi cửa cabin, Triệu Cẩm Tân cũng không nói gì khác thường nữa.
Ra tới đại sảnh, Triệu Cẩm Tân vươn tay về phía anh "Gặp được tức là duyên phận, có cơ hội ngày sau gặp lại."
Lê Sóc cũng hào phóng bắt tay hắn "Thuận buồm xuôi gió."
Triệu Cẩm Tân bước lui hai bước, sau đó nhe răng cười "Chúng ta nhất định sẽ gặp lại." Nụ cười giảo hoạt ấy cực kỳ xinh đẹp, dường như có thể bừng sáng không khí chung quanh.
Lê Sóc cười nhẹ, cũng không để trong lòng.
Tài xế nhà anh đã sớm chờ ở sân bay, Lê Sóc nhìn thấy người chú trung niên mặt mũi hiền lành lúc nào cũng sạch sẽ chỉnh tề, trong lòng thấy ấm áp, anh gọi "Chú Quang."