Chương 17
Một cô nương mồ côi, không người che chở, hôm nay bị Tôn gia áp bức, ngày mai rất có thể sẽ đến lượt Lý gia, Chu gia.
Nhưng nếu có Thôi Đạo Chi ở đây, bọn họ chắc chắn sẽ phải kiêng dè.
Điều quan trọng hơn cả là nàng không hề ghét hắn, thậm chí còn có đôi phần… ưa thích.
Trong ngõ Thủy Nguyệt, ngày hè oi bức. Góc tường vang lên tiếng ếch ộp oạp, ve kêu rền không dứt.
Một con gà trống lông vàng óng dường như không vừa ý với sự thất thần của nàng, ngẩng đầu gáy một tiếng chói tai rồi vỗ cánh phành phạch, dùng chiếc mỏ nhọn mổ ngay vào ống chân nàng một cái.
“A ” Tú Tú giật mình tỉnh táo lại. Nàng đặt chén xuống, chống nạnh nhìn nó rồi khẽ đá nhẹ một cái, nửa đùa nửa thật đe dọa “Ngươi còn dám mổ ta thử xem? Coi chừng ta bắt ngươi hầm canh cho nhị ca ca uống bây giờ đấy.”
Hôm trước Thôi Đạo Chi nói trong nhà hắn đứng hàng thứ hai nên nàng gọi hắn là “nhị ca ca”, mà hắn cũng chẳng phản đối.
Nói đến canh, đại phu dặn rằng người bị thương nên bồi bổ thì vết thương mới nhanh lành. Tú Tú liền rải nốt chỗ gạo kê cho bầy gà, thầm nghĩ lát nữa ra chợ mua thêm nửa cái móng heo đem về hầm canh cho hắn.
“Tú Tú tỷ tỷ ”
Đột nhiên, một tiểu cô nương tầm mười một, mười hai tuổi, tóc búi song nha, tung tăng đẩy cửa chạy vào. Tú Tú vội đưa tay ra hiệu “suỵt”, rồi quay đầu nhìn về nhà chính, khẽ nhắc
“Nhỏ giọng chút, nhị ca ca đang nghỉ ngơi.”
Đôi mắt to tròn của tiểu cô nương đảo một vòng rồi lập tức ngoan ngoãn hạ giọng, dúi vào tay nàng một cái túi vải
“Cha nương muội bảo đem cho tỷ, nương muội vừa làm bánh hợp hoan.”
Tú Tú nhận lấy, mỉm cười “Đa tạ Trịnh bá, Trịnh thẩm. Đợi sang thu, chum rượu hoa quế ta ủ năm ngoái dùng được rồi, đến lúc đó ta sẽ mang sang biếu cha muội nếm thử.”
“Vậy thì tốt quá ” Đôi mắt Tước nhi sáng rỡ, liếm môi cười nói “Ai mà chẳng biết rượu hoa quế mà Tú Tú tỷ tỷ ủ là ngon nhất mấy ngõ nhỏ này chứ. Muội mong từ lâu rồi ”
“Mèo con tham ăn.” Tú Tú đưa tay đẩy nhẹ trán tiểu cô nương, rồi thuận tay đặt bánh hợp hoan lên bếp.
Khi quay ra, phát hiện Tước nhi lén lút theo sau, nàng liền khẽ đập vai cô bé rồi hỏi “Muốn làm gì đó?”
“Tú Tú tỷ tỷ, vị kia thật sự là Thôi nhị gia từ Trường An tới sao?”
Tú Tú gật đầu “Phải, sao vậy?”
Tước nhi suýt nữa nhảy cẫng lên, há miệng reo to
“Y chính là người trong tam đại thế tộc đấy Tú Tú tỷ tỷ Cha muội nói ngày trước y vô cùng lợi hại, so với huyện lệnh, không, so với cả tri châu đại nhân còn lợi hại hơn ”
“Cha muội còn bảo ở tận Lũng Tây châu xa xôi, nơi ấy rộng lớn hơn cả Dương Sóc châu chúng ta, dân chúng đều rất nghe lời y. Thậm chí vị Vương quý phi được hoàng thượng sủng ái kia, vốn cũng người nơi ấy, nhưng ở trước mặt y cũng chẳng dám cao giọng ”
Vùng Hà Châu thuộc bộ phận Dương Sóc châu, mà Dương Sóc châu đã đủ rộng lớn rồi. Vậy mà Lũng Tây châu ở tận Tây Bắc Đại Lương lại còn rộng lớn hơn nhiềụ
Từ nhỏ đến giờ Tước nhi chưa từng bước ra khỏi Hà Châụ Trong lòng cô bé, hình tượng oai phong nhất chính là tri châu Triệu đại nhân. Mỗi lần ông ta ra ngoài đều có cả trăm người mở đường, chiêng trống vang rền, khí thế ngợp trời.