Chương 21
Tú Tú ngẩn người đi theo hắn vào nhà. Đến lúc múc nước trong bếp, nàng cúi nhìn bóng mình trong mặt nước. Khuôn mặt lập tức đỏ bừng.
Nhị ca ca vậy mà lại tặng nàng một cây trâm. Hơn nữa còn là hoa quế, loại hoa nàng yêu thích nhất.
Tú Tú khẽ cắn môi, đưa mu bàn tay áp lên hai má đang nóng ran.
Mùa hè còn chưa đến nữa mà, sao nóng thế này? Nàng thầm nghĩ.
Sợ Thôi Đạo Chi nhìn thấy gương mặt đỏ bừng cùng vành tai hồng rực của mình, Tú Tú liền vội vàng bước qua cửa, cố ý vuốt mấy lọn tóc xuống để che đi.
Đến bữa trưa, nàng càng ngượng ngùng, cứ ôm chặt bát cơm, không dám ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ sợ hễ ngước mắt liền chạm phải ánh nhìn kia.
Mới ăn được bảy phần no, Tú Tú đã vội đứng dậy “Nhị ca ca, ta ăn no rồi.”
Thấy Thôi Đạo Chi gật đầu, nàng như được đại xá, hấp tấp chạy về đông phòng.
Nàng tháo cây trâm xuống, đặt trong lòng bàn tay. Ánh nắng ngoài cửa sổ rọi vào, bóng khung cửa in vằn vện trên cây trâm, tựa hồ chia nó thành từng đoạn, mỗi đoạn đều trong suốt lấp lánh.
Nàng nhớ tới khi còn nhỏ, từng muốn kéo trâm trên đầu mẫu thân ra chơi, phụ thân liền nói đó là tín vật đính ước mà ông tặng cho nương, không được tùy tiện đùa nghịch. Chờ nàng lớn lên, tự nhiên cũng sẽ có người trao cho nàng.
Tín vật đính ước.
Chỉ nghĩ đến bốn chữ này, tim nàng đã đập thình thịch, nhưng rồi lại sợ chính mình nghĩ nhiềụ
Có lẽ, có lẽ nhị ca ca tặng trâm chỉ vì muốn cảm tạ những ngày qua nàng chăm sóc hắn cực nhọc mà thôi?
Trằn trọc một hồi, Tú Tú chẳng dám mở miệng hỏi thẳng.
Tú Tú siết chặt cây trâm, đặt trước ngực, rồi lấy chiếc gương đồng vẫn dùng thường ngày, một lần nữa cài nó lên tóc.
Quả thật rất đẹp.
Tú Tú cầm gương ngắm, rồi thả mình ngã xuống giường, vùi mặt vào gối, lặng lẽ bật cười.
Bỗng trong nhà chính vang lên tiếng ho khan dữ dội, kèm theo tiếng bát đũa rơi vỡ.
Tú Tú vội vàng ngồi bật dậy, chạy ra, chỉ thấy khóe miệng Thôi Đạo Chi vương máu, trên bàn bát tiên cũng loang đỏ. Một chiếc bát vỡ nát dưới chân, nước canh tràn lan tứ phía.
“Nhị ca ca ”
Nàng hoảng hốt lao tới đỡ hắn, vừa chạm trán hắn liền sợ hãi, nóng đến dọa người. Trong hơi thở phảng phất còn vương chút mùi rượụ
Hắn uống rượu sao?
Tú Tú chưa kịp nghĩ nhiều, liền đỡ hắn lên giường, dùng khăn ướt lau vết máu trên khóe môi, rồi vội vàng chạy đi mời đại phụ
Đại phu vốn đã vài lần đến đây khám bệnh cho hắn nên cũng quen mặt nàng. Vừa thấy tình trạng của hắn, ông chỉ khẽ lắc đầu than thở
“Nhị gia vốn đã mang trọng thương, sao còn uống rượu? Hỏa công tâm, chỉ e khó mà đỡ được.”
“Hỏa khí công tâm?” Tú Tú sững lại, vô thức liếc nhìn vào trong phòng. Hắn chẳng phải đã nói chỉ ra ngoài tản bộ thôi sao? Vì sao lại tức giận đến mức phát bệnh thế này?
Nàng sắc thuốc, đỡ hắn ngồi dậy uống, thay khăn lạnh trên trán, rồi cởi áo hắn ra để bôi thuốc.
Khi Tú Tú mệt mỏi thiếp đi, lúc tỉnh lại thì đã là đêm. Nàng gục trên bàn bát tiên, vừa mở mắt liền theo thói quen gọi “Cha, con muốn ăn mì gà.”
Đợi thật lâu vẫn không nghe tiếng đáp. Nàng mới sực nhớ, phụ thân đã rời xa từ lâụ
Nàng ngẩn ngơ hồi lâu, đưa tay dụi mắt, ngẩng đầu lên mới hay ngoài trời đã tối đen.