Chương 27
“Đệ đó, tranh thủ trong tháng này đến Thiên Vận Các tìm ta, ta sẽ an bài cho đệ mấy chỗ vui vẻ. Chỗ rượu này, đệ cứ mang một vò về đi.”
Thôi Đạo Chi nhận lấy vò Liễu Lâm tửu, cùng đối phương hàn huyên đôi câu rồi cáo từ.
Ra khỏi cổng nha, hắn nhìn bầu rượu trong tay, khóe môi lạnh lùng nhếch nhẹ.
Cống phẩm triều đình, do Vương quý phi ban.
Đến bên cầu, hắn vung tay, ném cả bầu rượu xuống sông.
Khi Thôi Đạo Chi trở về đến nhà thì trời đã chạng vạng, hắn đưa tay đẩy, mới phát hiện cổng lớn bị người từ bên trong khóa chặt.
Giờ này, thiên hạ đều đã về nhà dùng cơm, cả ngõ Thủy Nguyệt lặng ngắt, ngoài hắn ra chẳng còn bóng người.
Hắn rút từ ống ủng ra một con dao găm, cắm vào khe cửa, bẩy một cái, chỉ nghe “lạch cạch” một tiếng, cửa đã mở ra.
Vào trong sân, chẳng thấy bóng dáng ai, chỉ có những trái hồng đỏ rực treo lủng lẳng trên cành, lay động theo gió.
Thôi Đạo Chi khẽ nhíu mày, giấu dao găm trong tay áo, bước chân nhẹ nhàng tiến vào trong nhà.
Một bước, hai bước, ba bước…
Hắn bất ngờ đẩy cửa nhỏ, định ném dao găm ra, nào ngờ trước mắt “rầm” một tiếng, một bóng dáng tuyết trắng đang che vội ngực đột nhiên xoay người ngồi sụp xuống.
Qua lớp yếm treo lơ lửng, Thôi Đạo Chi chỉ nhìn thấy tấm lưng nõn nà như tuyết. Chính bởi vì trắng đến chói mắt, nên vết bớt hình cánh bướm to cỡ ngón cái trên bả vai trái lại càng hiện rõ ràng.
Hắn luôn biết nàng dung mạo diễm lệ, nhưng chưa từng nghĩ đường cong vai cổ nàng lại mê người đến vậy, nhất là lúc này, cả thân hình mang theo vẻ lúng túng, như con chim non bị kinh hãi, vô tình toát ra tư thái câu nhân mà ngay cả nàng cũng chẳng hay biết.
Khó trách thiếu gia Tôn gia khi xưa một mực thèm muốn nàng.
“Nhị… nhị ca ca, huynh… huynh mau ra ngoài trước đi.”
Tú Tú ngồi trong chậu tắm, cuống quýt đến nỗi lời nói không thành câụ
Vốn vì thấy hắn chưa về, nàng nghĩ thừa lúc không có ai mà tắm rửa, chẳng ngờ vừa cởi y phục thì hắn đã trở về, lại còn… mở cửa ra.
A a chắc chắn hắn đã nhìn thấy rồi
Tú Tú lấy tay che mặt, không dám ngẩng đầụ
Trong mắt Thôi Đạo Chi dấy lên thứ cảm xúc không tên, song chỉ thoáng chốc, hắn đã cắm lại đoản đao vào giày, dời tầm mắt, sắc mặt bình thản, khép cửa lại.
Đợi tiếng bước chân xa dần, Tú Tú mới nặng nề thở phào, vội vàng lấy bồ kết gội rửa, trong chưa đầy một nén nhang đã chỉnh trang lại y phục.
Khi khoác áo, ngước lên cây gậy trúc treo quần áo, mới nhận ra yếm của mình treo ngay đối diện cửa nhỏ. Vậy thì vừa nãy, lúc nhị ca ca đẩy cửa, chắc chắn đã trông thấy…
Tú Tú che mặt than.
Thật chẳng còn mặt mũi nào gặp người nữa a.
Nhưng nay lại là tết Trung Thu, cho dù nàng không tình nguyện cũng vẫn phải ra ngoài một chuyến.
Khoác xiêm y chỉnh tề, thấy hắn không ở trong viện, tim nàng đập loạn, vội vàng như chạy trốn mà lẩn vào phòng bếp.
Đến bữa cơm tối, để tránh mặt hắn, nàng thoái thác nói đã ăn bên ngoài. Thôi Đạo Chi chỉ gật đầu, chẳng hỏi thêm câu nào.
Đêm xuống, ánh trăng rải như lớp tuyết mỏng trong sân. Tú Tú ghé bên cửa sổ, trông thấy hắn một mình ngồi dưới gốc cây hồng, bộ dáng bất động như tượng.
Trong đầu nàng bất giác hiện lên một từ của đại hòa thượng ở học đường Cô quạnh.