⬅ Trước Tiếp ➡

Từ lời bọn quan sai vừa nói, ông ta đã hiểu địa vị người này tôn quý, nên càng cung kính hơn.
Nam tử không nhìn ông ta, chỉ nhẹ nhàng vung roi mềm trong tay, hờ hững nói
“Lão trượng, quan tài cạnh ngươi từ nãy đến giờ luôn có động tĩnh, ngươi không nghe thấy sao?”
Lời ấy vừa thốt ra, trong lòng Tôn lão gia không khỏi chấn động.
Quả thực từ nãy đến giờ, trong quan tài vẫn vang lên những tiếng động khe khẽ. Hẳn là nha đầu kia vẫn chưa chết hẳn, nghe thấy tiếng người bên ngoài nên không cam tâm, cố gắng giãy giụa cầu cứụ
Nhưng chuyện thế này vốn không hiếm. Thường thì chỉ cần đưa chút bạc, đa phần quan lại đều nhắm mắt cho qua, chẳng buồn truy xét. Giống như đám quan sai ban nãy. Thế nhưng giờ, vị “nhị gia” kia lại cố ý nói ra như vậy, tám phần là muốn vin cớ để đòi thêm bạc.
Theo bản năng, Tôn lão gia vội lấy thêm một thỏi bạc, cung kính dâng lên “Xin nhị gia nhận cho.”
Thế nhưng “nhị gia” vẫn chẳng động đậy, ngay cả ngón tay cũng không buồn nhích. Dưới ánh mắt lạnh lẽo của hắn, trán Tôn lão gia bắt đầu rịn mồ hôi lạnh.
Ông ta thực sự không đoán nổi thân phận người này là loại gì mặc áo vải thô, giọng nói mang khẩu âm vùng khác, vẻ ngoài phong trần, thế nhưng khí thế lại quá mức đáng sợ. Đám quan sai vẫn hay vênh vang, thế mà đứng trước hắn đều ngoan ngoãn cúi đầụ
Bởi vậy, Tôn lão gia hoàn toàn không dám hành động khinh suất.
“Nhị gia.”
Thấy hắn vẫn chưa chịu đi, mấy tên quan sai đành kéo cương quay lại, thúc giục
“Nhị gia nên lên đường sớm thì hơn. Chư vị đại nhân trong thành đều đang đợi ngài. Nếu chậm trễ, e rằng không ổn lắm.”
Tiếng vó ngựa phía sau dồn dập như trống thúc quân. Nhìn bọn chúng hối hả, nam tử bạch y chỉ khẽ nhếch môi cười lạnh. Hắn ngồi thẳng tắp trên lưng ngựa, vỗ nhẹ lên đầu ngựa rồi chỉ vào cỗ quan tài
“Trong đó, e là còn có người sống.”
Đám quan sai liếc mắt nhìn nhaụ Một tên mở miệng
“Sợ là nhị gia nghe lầm rồi. Chúng ta nên đi nhanh đi, tránh cho các đại nhân phải chờ.”
Nam tử vẫn ngồi bất động trên lưng ngựa, im lìm như thể hoàn toàn không nghe thấy những lời thúc giục phía saụ
Trong mắt đám quan sai thoáng hiện vẻ bực bội vì sự cố chấp của hắn. Một gã to con định đổi sắc mặt gây khó dễ, nhưng bị đồng bọn nhanh tay giữ lại, ghé sát tai thì thầm mấy câụ
Sắc mặt gã kia lập tức dịu xuống đôi chút. Hắn ta suy nghĩ chốc lát rồi quay phắt sang quát Tôn lão gia
“Mở quan tài ra ”
Tôn lão gia bị tiếng quát dọa đến đờ người. Ông ta còn chưa kịp phản ứng thì một roi đã quất thẳng xuống. Đau đến mức phải kêu “ai da” liên tục, ông vội vàng cuống quýt
“Vâng Vâng Tiểu nhân lập tức bảo người mở ra ngay… mở ra ngay…”
Trong lòng ông ta thầm tính toán nha đầu này bị nhốt lâu như thế, dù vẫn còn sống thì cũng chỉ còn thoi thóp. Chỉ cần mình theo đúng hình thức mà xem xét qua loa, rồi nghĩ cách che giấu nó đi, chuyện này chắc chắn sẽ qua ổn thỏa thôi.
Vị “nhị gia” vẫn ngồi im trên lưng ngựa, gương mặt lạnh lùng, không để lộ một chút cảm xúc.
Lúc này, một tên quan sai ghìm ngựa tiến lên, cố gắng nặn một nụ cười gượng gạo


⬅ Trước Tiếp ➡