⬅ Trước Tiếp ➡
Dưới sự giúp đỡ của bà cụ Phó, Cố Vy Vy chuyển đến chung cư Cẩm Tú ở gần trường Mộ Vy Vy đang học.
 
“Nơi này vẫn luôn để trống. Cháu tạm thời ở đây đi. Hàn Tranh đang nổi nóng, cháu đừng lại tới quấy rầy nó.”
 
“Vâng ạ.” Cố Vy Vy đồng ý ngay.
 
Không chỉ hiện tại, về sau cô cũng sẽ không đi làm phiền Phó Hàn Tranh nữa.
 
“Mặc dù lần này cháu làm có phần hơi quá khích, nhưng mà… làm tốt lắm.” Bà cụ Phó nói xong, trước khi đi còn không quên tặng cho cô một ánh mắt cổ vũ.
 
Khóe miệng Cố Vy Vy giật giật, “…”
 
Làm tốt lắm?
 
Ý bà nói chuyện cô cưỡng ép Phó Hàn Tranh ngủ với mình là tốt lắm ư?
 
Bà đào hố chôn cháu mình như thế, cháu trai của bà có biết không?
 
Bà là nói việc cô cưỡng ép ngủ cùng Phó Hàn Tranh, làm rất tốt?
 
Bà như vậy hãm hại cháu trai mình, cháu trai của bà có biết không?
 
 

Não có bao nhiêu hố?
 
Chung cư mới không xa xỉ, hào hoa và thoáng đãng rộng rãi như biệt thự Thiên Thủy, nhưng mà cách bài trí cũng rất tinh tế, các đồ dùng cần có đều có đủ.
 
Cố Vy Vy quét tước qua căn phòng, sắp xếp hành lý, liền không chờ nổi mà đi tắm.
 
Sau khi xóa đi lớp trang điểm thành thục trên mặt, cô mặc một chiếc áo thun và quần jeans đơn giản.
 
Mộ Vy Vy mới mười tám tuổi, là cái tuổi xinh đẹp và tràn đầy sức sống, làn da vẫn căng bóng ửng hồng tự nhiên.
 
Làn da mịn màng như sứ, mặt mày tinh xảo xinh đẹp, đôi môi căng mọng màu hồng phấn như hoa anh đào, mang nét đẹp trong sáng, thanh thoát đặc trưng của một thiếu nữ.
 
Bỏ xó khuôn mặt xinh đẹp trời sinh này mà nghe theo lời Mạnh Như Nhã trang điểm ăn mặc lòe loẹt, già dặn như mấy nữ nhân viên tiếp rượu trong quán bar. Não của Mộ Vy Vy có bao nhiêu hố chứ?
 
Sau khi nghỉ ngơi trong nhà mới một ngày, cô không thể chịu được nữa mà đổi kiểu tóc xoăn sóng thành tóc thẳng rồi mua thêm ít quần áo hằng ngày và đồ dùng sinh hoạt.
 
Vừa mua xong đồ quay lại chung cư, bà cụ Phó đã gọi điện thoại tới, muốn nhờ cô đi gặp Minh Tông Viễn để xin giúp đỡ.
 
⬅ Trước Tiếp ➡