Đầu bên kia của điện thoại truyền đến giọng nói trong trẻo của một thiếu niên, “Cậu có thể ngậm miệng lại không?”
Những học sinh đang vây quanh đều nghe ra tiếng đàn của Cố Vy Vy rõ ràng vượt trội hơn so với Chu Lâm Na, càng đừng nói người am hiểu như giáo viên âm nhạc và người chủ trì, cả hai đều khiếp sợ tới mức suýt rớt tròng mắt.
Thiếu nữ ngồi thẳng lưng, mười ngón tay thon dài lướt nhanh trên phím đàn, mắt thường gần như chỉ thấy được ảo ảnh của các ngon tay…
Nếu nói màn trình diễn vừa rồi của Chu Lâm Na là gần như hoàn mỹ thì màn trình diễn của Mộ Vy Vy bây giờ là hoàn mỹ tới mức không tì vết.
Nụ cười trên mặt Chu Lâm Na theo tiếng đàn của Cố Vy Vy từng chút từng chút biến mất, cuối cùng, trên khuôn mặt được trang điểm kỹ càng chỉ còn căm giận và lạnh như băng.
Cố Vy Vy đàn xong nốt cuối cùng, ngẩng đầu thở phào nhẹ nhõm.
Mấy nữ sinh học dương cầm với Chu Lâm Na trợn mắt há hốc mồm mà vỗ tay. Bình thường, vì giáo viên thiên vị Chu Lâm Na, bọn họ chỉ có thể làm người cùng luyện tập và làm nền cho cô ta. Bây giờ cuối cùng cũng có một người đứng ra nghiền ép cô ta, bọn họ tự nhiên vui mừng không thôi.
“Đây mới gọi là xuất sắc, người nào đó vừa rồi đàn thế kia thì gọi là gì bây giờ?”
“Tôi tính thời gian, tốc độ tay nhanh nhất của cô gái này là mười sáu nốt một giây, cô nàng này có mấy tay vậy?”
“Ha ha ha, vừa rồi ai gọi Chu Lâm Na là nữ thần ấy nhỉ, cái gì mà trình diễn xuất sắc, đánh bại vô số đối thủ đâu? Ra đây xem nào!”
“Chậc chậc, người nào đó định lấy tác phẩm thành danh để khoe ra, kết quả bị người ta làm cho bẽ mặt.”
“Mấy người không thấy là tiếp theo đây mới là trò hay chân chính sao?” Một nữ sinh tóc ngắn khá xinh đẹp nói.
“Mộ Vy Vy có thể đàn lại được khúc nhạc của Chu Lâm Na, nhưng lát nữa Chu Lâm Na đàn lại được khúc nhạc của Mộ Vy Vy sao?”
Tuyệt phẩm (1)
Chu Hiểu Cầm, người hầu của Chu Lâm Na, nghe thấy mọi người nói kháy Chu Lâm Na thì không phục lên tiếng, “Nói cái gì mà chưa đàn bao giờ, đúng là giả vờ giả vịt, chắc chắn cô ta đã đàn vô số lần rồi.”
“Đúng vậy, Lâm Na của chúng tôi không phát huy toàn bộ thực lực mà thôi.”
…
Mấy nữ sinh lớp dương cầm đồng loạt quăng ánh mắt xem thường cho cô ta. Nữ sinh tóc ngắn liếc mắt nhìn cô gái lớp dưới nói giúp cho Chu Lâm Na, “Trình độ cao nhất của Chu Lâm Na là mười hai nốt một giây, người ta mười sáu nốt một giây đã là nghiền áp rồi. Hơn nữa ở đoạn cuối cùng, có lẽ vì đoạn trước tiết tấu nhanh quá nên Chu Lâm Na đàn hơi rối loạn. Nhưng từ đầu đến cuối tốc độ tay và tiết tấu, cùng với cách khống chế mỗi nốt nhạc của Mộ Vy Vy đều vô cùng hoàn mỹ. Không hiểu cũng đừng làm mất mặt được không?”
Nếu nói cấp độ của Chu Lâm Na là chuyên nghiệp thì cấp độ của Mộ Vy Vy phải là bậc thầy hàng đầu.
“Thiên Thiên, nói với họ làm gì cho phí lời, lát nữa nhìn xem Chu Lâm Na có tiếp chiêu được hay không là được rồi.” Kỷ Trình, cô nàng búi tóc kiểu củ tỏi đứng cạnh Lạc Thiên Thiên nói.
Cố Vy Vy đàn xong, giáo viên âm nhạc cười khan, “Mộ Vy Vy, em… trông em không giống như chưa từng đàn qua khúc nhạc này.”