Chương 13
vợ trong fanclub của cậu, cổ vũ bọn họ đẩy số liệu, vậy mà cậu lại nói là không thích hợp?” “Đứa bé đầu tiên của tôi mất đi, cậu nói đó là lần cuối cùng, còn khóc lóc như thằng ngốc, tôi vậy mà cmn tin Cố Huyền Vũ, cmn tôi lại tin Sau đó lại có lần thứ hai, lần thứ ba, bây giờ cậu lại bảo là không phù hợp?” “Cậu nói với đám anh em là muốn làm tôi đến khi không thể mang thai, cậu nói đó mới là việc đàn ông chân chính nên làm, bạn bè cậu từng nói, cậu không xứng làm đàn ông, cậu lại bảo là tôi không xứng, vậy mà bây giờ cậu lại bảo là không phù hợp?” “Một nghiên cứu sinh của Thanh Hoa như tôi, gia cảnh không tệ, lớn lên không xấu, mẹ nó, tôi mù rồi mới tiêu tốn hai năm thời gian ở cạnh cậụ Tôi cứ nghĩ rồi cậu sẽ thay đổi, giờ cậu vừa ký được một bộ web drama đã muốn đá tôi phải không?
Cậu được lắm, Cố Huyền Vũ ” ….
Ôn Hỏa không nghe được âm thanh từ đầu dây kia, hình như đã cúp máy, nhưng Thu Minh Vận không dừng lại, vẫn đang nói.
Cô ấy đau lòng như vậy, nhưng dường như sự đau lòng không phải vì đã làm những gì cho anh ta, mà là vì anh ta đã bỏ rơi cô ấy.
Ôn Hỏa hồi nãy uống chút rượu, cô dựa vào tường, nhìn Thu Minh Vận khóc khàn cả giọng, đột nhiên nghẹn muốn chết.
Cô lấy điện thoại, mở WeChat của Thẩm Thành, đánh mấy chữ “Em đã nhận được vé.” Ngón tay dừng ở gửi đi thật lâu, cuối cùng vẫn xóa đi, đổi thành “Thầy Thẩm, thầy có biết tình yêu của Charlie Frederic và Irene Curie không?” Gửi xong, cô hối hận, câu hỏi này thật ngốc, nên lập tức thu hồi tin nhắn, nhưng Thẩm Thành đã xem, nhắn lại “Charlie tái hôn, còn có con.” “Anh nhất định phải luôn lý trí như vậy sao?” “Cơ bản là vậy.” “Ừm.” Thẩm Thành như là gắn cameras trên người cô “Uống bao nhiêu rồi?” Ôn Hỏa mím môi “Không nhiều lắm.” “Buổi hội thảo nói về Charlie sao?” “Vâng.” “Vậy em tìm tôi, là muốn gặp tôi sao?” “Không phải.” “Bây giờ em đang ở đâu?” “Phòng ngủ.” Ôn Hỏa không an ủi Thu Minh Vận, bởi cô biết cô ấy đã nghĩ thông, chỉ là không làm được.
Người trưởng thành sẽ đủ thông minh để xử lý tốt cảm xúc, chỉ là có chuyện xử lý tốt, có chuyện lại không.
Xử lý tốt, sống lại, xử lý không tốt, diệt vong.
Chính là vậy.
Cho nên, dù Ôn Hỏa có tin tưởng sự thông minh của Thu Minh Vận đến đâu, thì lúc này vẫn đi qua ôm cô ấy “Luận văn có thể sửa đi sửa lại, sửa xong có thể in bản thảo, nhưng tình yêu thì không được.
Vết nứt trong tình yêu luôn tồn tại, sẽ lan tràn, biến dị, sửa không được.
Nhìn như sửa được rồi, nhưng đó chỉ là tạm thời, là biểu hiện giả dối.
Cậu có thể yêu bất cứ ai, nhưng đừng quên yêu chính mình.
Sau này cậu sẽ thấy, ai cũng không xứng.” Thu Minh Vận ôm eo cô, nước mắt thấm ướt quần áo “Thật ra từ thời điểm cậu ta trầm mặt, mình bắt đầu xin lỗi, thì chúng mình nên dừng lại rồi.” Ôn Hỏa không nói chuyện.
Thu Minh Vận ôm chặt cô “Nhưng mà, là cậu ta thích mình trước mà.
Thời điểm cậu ta nói “Chị à, có thể ôm anh một cái không?”, như là thực sự yêu mình vậy.
Là do mình có chỗ nào không tốt, làm giảm đi sự nhiệt tình của cậu ta chứ?” Ôn Hỏa buông cô ấy ra, ngồi xuống, lau nước mắt giúp cô ấy, nói