⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Diễn nhìn theo bóng Khương Mật rời khỏi quán, cúi đầu, khuỷu tay chống lên bàn, dùng ngón trỏ và ngón cái nhẹ nhàng day ấn giữa hai hàng lông mày, cảm thấy việc hướng dẫn Khương Mật làm bài tập còn mệt hơn cả làm dự án.
Ghế bị kéo phát ra tiếng động, Trần Diễn hé mắt, thấy Lý Giai Ý đã ngồi xuống đối diện anh.
Anh dừng động tác, không nói một lời, đợi cô ta mở miệng.
Phạm Hoành và Viên Cao Sướng đã rời đi từ lâu, Lý Giai Ý vẫn ở lại đến giờ, chỉ vì chờ khoảnh khắc này.
Cô ta biết Trần Diễn rất thông minh, hành động hôm nay của cô ta đại diện cho điều gì chắc chắn anh đã nhìn ra, nếu không đánh cược một lần, thì cô ta hoàn toàn không còn cơ hội nữa.
Lý Giai Ý nhìn vào mắt Trần Diễn, cắn răng nói “Trần Diễn, tôi thích cậu, từ lúc chúng ta mới vào đại học năm nhất là đã thích rồi.”
Trên mặt Trần Diễn không có biểu hiện bất ngờ, anh đợi vài giây, thấy cô ta không nói tiếp, liền lạnh lùng nói “Vậy à? Nếu cậu chỉ muốn nói với tôi một tiếng thì tôi biết rồi. Sau này hãy giữ lý trí, đừng ảnh hưởng đến dự án, cũng đừng ảnh hưởng đến người khác.”
“Lý trí? Thích một người thì phải lý trí thế nào?” Lý Giai Ý đưa tay định nắm lấy tay Trần Diễn đang để trên bàn “Tôi không chỉ muốn nói cho cậu biết, Trần Diễn, tôi còn muốn cậu cân nhắc về tôi, tôi muốn hẹn hò với cậụ”
Trần Diễn nhíu mày, nhấc tay tránh khỏi cô ta “Lý trí thế nào là việc của cậu, còn yêu cầu của cậu, tôi không thể đáp ứng.”
“Tại sao? Tại sao cậu không thể cân nhắc tôi? Trước giờ đến nay, tôi là cô gái cậu tiếp xúc nhiều nhất, ít nhất cậu không ghét tôi mà, đúng không?” Lý Giai Ý sốt ruột nói.
Trần Diễn khẽ nhíu mày, như thể không hiểu sao cô ta lại nghĩ như vậy, thản nhiên hỏi ngược lại “Có rất nhiều người thích tôi, không ghét là phải ở bên nhau à? Chẳng lẽ tôi phải hẹn hò với từng người một?”
Điều hòa trong quán cà phê để nhiệt độ vừa đủ, nhưng Lý Giai Ý lại cảm thấy toàn thân phát lạnh.
Thì ra, trong mắt Trần Diễn, cô ta chẳng khác gì người xa lạ.
“Trần Diễn, cậu thật là lạnh lùng.”
Lý Giai Ý nhìn anh một lúc lâu, rồi đứng dậy rời khỏi quán cà phê.
Khương Mật lề mề trong nhà vệ sinh một hồi lâu, rửa tay xong để kéo dài thời gian, cô đặt tay dưới máy sấy khô, hơi nóng thổi làm tay cô ấm lên. Tay đã khô mà cô vẫn cố nấn ná chưa muốn quay về viết báo cáo.
Cho đến khi lại có người vào nhà vệ sinh, đứng trước bồn rửa mặt, Khương Mật sợ làm phiền người khác dùng máy sấy, đành lưu luyến rút tay về.
Khi cô đi ra cửa nhà vệ sinh, ánh mắt lướt qua gương, thì giật mình hoảng hốt, người kia đang im lặng nhìn chằm chằm cô qua gương, ánh mắt có chút đáng sợ.
“Đàn em, trùng hợp thật.” Lý Giai Ý thu lại ánh mắt, mở vòi nước, nước lập tức xối lên tay cô ta.
Khương Mật lúc này mới nhìn rõ, thì ra người vừa vào là đàn chị buổi sáng hướng dẫn cô làm bài tập, cô nghi ngờ vừa rồi mình có nhìn nhầm không.
Khương Mật khẽ gật đầu, nhỏ giọng gọi một tiếng “đàn chị”, rồi chuẩn bị rời đi.
Lý Giai Ý lại đột nhiên hỏi “Em quen Trần Diễn như thế nào?”
Khương Mật khựng lại một chút, không trả lời.

⬅ Trước Tiếp ➡