⬅ Trước Tiếp ➡

Kha khẳng định chắc nịch – Nó học lớp Bốn thật mà.
Lương Mạn Thu mơ hồ cảm nhận được điều gì đó khác lạ, hình như Đới Kha cũng không ghét bỏ mình như cô bé vẫn ngỡ.
Khi đang chơi ở vườn hoa gần đó, bọn họ đụng phải Cao Tử Ba học lớp Sáu ở cùng khu đang dẫn theo hai đứa con trai khác.
Hai nhóm liền rủ nhau chơi trò đuổi bắt.
Cao Tử Ba người hơi tròn trịa, có biệt danh là Bánh Đúc.
Nếu mẹ cậu ta không phải là giáo viên trường tiểu học của cả đám thì chắc cậu ta đã bị gọi là Ba Béo rồi.
Cao Tử Ba chỉ tay vào Lương Mạn Thu, tuyên bố – Bên tụi mày thừa một đứa.
Con nhỏ này không tính, không cho nó chơi.
Lương Mạn Thu nhìn Đới Kha bằng ánh mắt cầu cứu, nhưng cậu lờ đi.
Đới Kha nói – Nó bé thế kia chắc chắn chạy không nhanh, bọn tao không cần nó.
Chị em nhà họ Kim cũng hùa theo – Bọn tao không cần nó.
Lương Mạn Thu lặng lẽ lùi lại một bước, giống hệt như những lúc ở thôn Sơn Vĩ.
Nhưng dường như lần này lại có gì đó không hoàn toàn giống, dù chính cô bé cũng không nói rõ được là khác ở đâụ Thế là Lương Mạn Thu trở thành người giữ căn cứ, hai nhóm chỉ tụ tập quanh chỗ cô bé khi nghỉ giữa hiệp.
Chị em nhà họ Kim oẳn tù tì xem ai thua phải đi mua đồ uống lạnh, Kim Minh có vẻ hơi xui xẻo nên đành chịụ Đới Kha móc ra ba tệ tiền thừa lúc mua dép ban nãy, bảo Lương Mạn Thu đi mua hai que kem pudding.
Đôi mắt sau cặp kính dày cộp của Kim Minh sáng lên, cậu ta cũng đưa tiền cho Lương Mạn Thu, nhờ vả – Tiện thể mua giúp bọn tớ hai que luôn nhé.
Cao Tử Ba cũng thuận thế đưa tiền phần ba người của nhóm mình qua, nói – Bọn tao cũng lấy ba que.
Đới Kha bỗng giơ tay gạt đi, kéo Lương Mạn Thu sát vào người mình – Dẹp đi, Cún Còi chỉ nghe lời tao thôi.
Lương Mạn Thu rất biết điều, gật đầu lia lịa.
Cứ thế, sáng nào Lương Mạn Thu cũng giúp Đới Kha giải quyết bài tập hè và phụ Đới Tứ Hải thu dọn khay ăn của khách, đổi lại việc được lẽo đẽo theo chân cậu mỗi buổi chiềụ Vèo một cái, hai tuần đã trôi qua mà giao kèo thầm lặng của hai đứa nhỏ vẫn chưa hề bị phát giác.
Lương Mạn Thu đã trở thành “đàn em” đáng tin cậy nhất của Đới Kha bài tập hè cô bé làm, căn cứ cô bé canh, đồ ăn vặt cô bé mua, không một lời kêu ca, phàn nàn.
Có lần, Đới Kha mải chơi nên đã dẫn theo chị em nhà họ Kim chạy đi khá xa, quên cả lối về căn cứ.
Kim Minh, có lẽ vì đeo kính nên mắt tinh tường hơn hẳn, là người đầu tiên phát giác ra điều bất thường bèn thắc mắc – Đại D, bé Cún đâu rồi?
Bấy giờ Đới Kha mới hốt hoảng dắt díu chị em họ Kim quay về căn cứ.
Vừa về đến nơi, họ đã thấy Lương Mạn Thu vẫn đang ngơ ngác lượn lờ ở chỗ cũ.
Trông thấy Đới Kha, cô bé liền nở một nụ cười rạng rỡ, lon ton chạy đến hệt như một chú cún nhỏ mừng chủ.
Một thoáng áy náy chợt dấy lên trong lòng Đới Kha, đó là lần đầu tiên cậu cảm nhận được sức nặng của hai chữ “trách nhiệm”.
Dĩ nhiên, đó cũng chỉ là một phen hú vía.
Vì chẳng có tổn thất nào xảy ra nên cảm giác tội lỗi ấy của Đới Kha chẳng hề sâu sắc, lại càng


⬅ Trước Tiếp ➡