⬅ Trước Tiếp ➡

Mạn Thu bỗng thấy cửa chính mở toang.
Lẽ nào bà đã về rồi?
Cô bé mừng rỡ chạy như bay vào nhà, nhưng bên trong chỉ có Lương Lập Hoa – ba cô bé, người đã bặt vô âm tín suốt nhiều ngày qua.
Lương Lập Hoa thậm chí còn gầy gò hơn cả con gái.
Giữa tiết trời oi ả, ông ta vẫn mặc quần dài áo dài tay, nếu không thì những đường gân xanh nổi cuồn cuộn cùng chi chít vết kim tiêm trên tay chân hẳn đã dọa cô bé sợ đến phát khóc.
Lương Lập Hoa lên tiếng – Tiểu Thu, thu dọn đồ đạc của mày đi, bài tập nghỉ hè với quần áo ấy.
Ba đưa mày đến một nơi.
Trên gương mặt hốc hác, đôi mắt đen láy của Lương Mạn Thu trông càng to hơn, cô bé hỏi – Đến nhà cô tìm bà ạ?
Lương Lập Hoa đáp – Đến nơi rồi mày sẽ biết.
Lương Mạn Thu nào có mấy quần áo, trang phục mùa hè lại mỏng nhẹ, gộp cả lại còn chẳng nặng bằng chồng bài tập nghỉ hè.
Tất cả được nhét vừa vặn vào chiếc cặp sách sờn mép mà cô bé đã đeo suốt bốn năm qua.
Lương Mạn Thu xỏ đôi dép lê nứt đế, theo chân Lương Lập Hoa lên chuyến xe khách đi Hải Thành, bụng bảo dạ chắc mẩm là đến nhà cô ruột thật.
Vậy mà khung cảnh phố xá quen thuộc trong trí nhớ còn chưa kịp hiện ra, Lương Mạn Thu đã bị ba gọi xuống xe.
Cô bé ngơ ngác hỏi – Cô chuyển nhà rồi ạ?
Lương Lập Hoa không đáp, chỉ dắt tay cô bé lách qua mấy ông xe ôm đang mời chào đon đả, rồi đi vào một con phố hoàn toàn xa lạ.
Xung quanh là những tòa nhà cao tầng sừng sững hơn hẳn thị trấn cô bé từng đến, những bảng hiệu, hộp đèn rực rỡ khiến người ta lóa cả mắt, lại còn có cả cây cầu vượt bằng thép nữa.
Lương Mạn Thu bước sát theo Lương Lập Hoa, hỏi – Đây cũng là Hải Thành hả ba?
– Ừ.
– Lương Lập Hoa đáp gọn lỏn, chẳng buồn giải thích gì thêm, chỉ dẫn cô bé rẽ vào một khu dân cư rồi dừng lại trước một tiệm ăn ven đường mang tên “Ngỗng quay Tứ Hải”.
Trước cửa tiệm có treo một tấm biển “Cần tuyển người, bao ăn ba bữa”.
Tiệm này cũng bán các món nguội ăn kèm và cơm hộp, nhưng giờ vẫn còn khá xa bữa tối.
Lương Mạn Thu tham lam hít hà mùi thịt quay thơm nức, bất giác nuốt nước miếng ừng ực.
Một cô gái trẻ đeo tạp dề lấm lem dầu mỡ đang khom lưng lau sàn, thấy hai cha con thập thò ngoài cửa liền đứng thẳng dậy, mỉm cười hỏi – Hai ba con muốn mua gì ạ?
Lương Lập Hoa nắm lấy quai cặp của Lương Mạn Thu, dắt cô bé vào tiệm rồi hỏi – Anh Hải có ở đây không?
Cô gái trẻ vịn vào cây lau nhà, thấy hai ba con ăn mặc rách rưới, dáng vẻ chẳng khác nào người đi ăn xin thì cất giọng cảnh giác – Anh là ai, tìm anh Hải có việc gì?
Lương Lập Hoa đáp – Tôi với anh Hải từng là đồng đội, tìm anh ấy có chút chuyện.
Bên trái lối vào của tiệm là khu chế biến mở, treo lủng lẳng đủ loại thịt quay chứ không riêng gì ngỗng, còn bên phải kê một dãy bàn ghế sát tường.
Sâu bên trong là cánh cửa thông vào bếp, cạnh tường có xếp vài chồng khăn giấy và mấy lốc sữa đậu nành.
Một người đàn ông trung niên với vẻ mặt hiền hòa kéo cửa bếp bước ra, ánh mắt nhìn Lương Lập Hoa ánh lên vẻ hồ nghi – Lương Lập Hoa?
– Anh Hải –


⬅ Trước Tiếp ➡