Chương 5
của con bé thì ông đã phải đốt hương tạ trời đất.
Tiệm của Đới Tứ Hải khá có tiếng trong khu phố, ngoài ngỗng quay còn bán thêm các món ăn kèm như xá xíu, gà luộc chặt, gà hấp xì dầụ Mỗi ngày quán ra hai mẻ ngỗng quay vào buổi trưa và tối, bán hết là dọn hàng.
Qua sáu giờ tối là hết giờ cao điểm, ngỗng quay cũng đã bán sạch.
Phần cơm và thức ăn còn lại chính là bữa ăn của A Liên và bữa tối của hai cha con Đới Tứ Hải.
Lương Mạn Thu không biết vì đói hay vì buồn ngủ mà đã gục đầu nằm trên chiếc bàn ăn trong cùng, nhưng đôi mắt vẫn len lén liếc trộm chỗ thức ăn còn sót lại trong quầy kính, thỉnh thoảng lại nuốt nước miếng ừng ực.
Từ lúc ngỗng quay mới ra lò, cô bé đã thèm nhỏ dãi.
Từng con ngỗng quay thơm nức, da giòn tan mọng nước, dù giữa trời nóng nực cũng dễ dàng khiến người ta thèm ăn.
Đới Tứ Hải gọi Lương Mạn Thu ra rửa tay ăn cơm.
Lương Mạn Thu như được đại xá, vội vàng vào nhà vệ sinh phía sau bếp rửa tay thật sạch rồi bước ra, đúng lúc va phải một người ôm quả bóng rổ hấp tấp xông vào.
Ban đầu Lương Mạn Thu còn tưởng đó là người lớn vì thấy cậu ta cao hơn cả A Liên, nhưng đến gần mới nhìn rõ khuôn mặt non nớt, hóa ra cũng chỉ là một đứa trẻ.
Cậu con trai này cũng gầy và đen, nhưng khác với vẻ đen gầy do suy dinh dưỡng của Lương Mạn Thu, cậu ta gầy kiểu khỏe mạnh, rắn rỏi, cơ bắp săn chắc, toàn thân toát lên vẻ năng động, tràn đầy sức sống.
Đầu cậu ướt đẫm mồ hôi, trông như lớp hơi nước ngưng tụ bên ngoài chai sữa đậu nành lạnh ban chiềụ Đới Kha giật nảy mình, lúc này mới phát hiện trong tiệm có thêm một người.
Đó là một cô bé nhỏ choắt, chỉ miễn cưỡng cao đến ngực cậu, có lẽ vì quá gầy nên gương mặt chỉ còn da bọc xương, khiến đôi mắt trông to đến mức hơi đáng sợ.
Câu đầu tiên Đới Kha nói với Lương Mạn Thu là một câu chửi thề – Đệt, con cún còi này ở đâu ra vậy?
Lời tác giả Cảnh báo Nam chính giai đoạn đầu là một cậu trai có tiềm năng hư hỏng, chẳng phải người tốt nhưng cũng chưa đến mức hết thuốc chữa.
Xin cân nhắc trước khi đọc.
Đây là câu chuyện trưởng thành của hai đứa trẻ, có lẽ sẽ kéo dài từ những năm tháng thiếu niên cho đến khi cả hai mười tám, đôi mươi.
– Nó lớn hơn con ngót hai tuổi đấy, chào anh đi con.
– Đới Tứ Hải quay sang bảo Lương Mạn Thụ – Anh ạ.
– Lương Mạn Thu lí nhí.
– Đây là con gái A Liên à?
– Đới Kha tò mò.
– Làm gì có chuyện cô nuôi con gái mà để nó vàng vọt thế này được.
– A Liên đáp.
Nói rồi, cô dùng hộp cơm inox vuông của mình xới đầy cơm và thức ăn, đoạn sang tiệm nước sâm bên cạnh tán gẫu với bà chủ, vừa hay lúc chồng bà ấy cũng mang cơm đến.
Trên bàn bày ra ba bộ chén đũa, trong đó có một bộ là hộp cơm xốp đi kèm đôi đũa dùng một lần, Lương Mạn Thu chỉ liếc qua là biết ngay phần mình.
Đới Tứ Hải cũng xới cơm thức ăn vào chiếc hộp xốp ấy – vài miếng ức gà kho xì dầu đặt trên phần cơm trắng và bắp cải xào – rồi đưa cho cô bé – Của con đây, ăn đi.
Hai ba con nhà họ Đới thì mỗi người một tô inox, cứ thế trộn đều