Chương 21
chế độ ăn uống cân đối.
Với cô, trên thế giới này không ai tốt hơn mẹ cả.
Chung Linh không nhịn được cọ cọ mặt vào ngực mẹ.
Chung Vân Tuệ nhẹ nhàng sờ mặt cô, liền nhận ra má cô nóng bừng và đỏ au vì sốt, bà lập tức thúc giục tài xế lái xe nhanh hơn.
Bệnh viện vào lúc nửa đêm có rất ít bác sĩ, ở phòng trực chỉ có thưa thớt vài người.
Bác sĩ nhìn Chung Linh, hỏi về các dấu hiệu mà cô mắc phải và sau đó kết luận là cô bị viêm dạ dày, ông kê một số loại thuốc cho Chung Linh, Chung Vân Tuệ liền nhanh chóng lấy nước ấm cho cô uống thuốc.
Vì sợ cơn đau tái lại nên hai người ở lại bệnh viện thêm môt lúc, đợi sau khi hạ sốt, hai mẹ con mới bắt taxi trở về nhà.
Lúc này đã gần 5 giờ sáng.
Chung Linh biết có một lãnh đạo mới vừa đến trong ngân hàng của Chung Vân Tuệ, ông ấy rất nghiêm khắc về mọi mặt, Chung Vân Tuệ lúc đầu muốn xin nghỉ phép để ở nhà cùng Chung Linh nhưng cô lại liên tục từ chối, bà chỉ cần gọi điện cho giáo viên để xin nghỉ cho cô là được.
Chung Vân Tuệ gần như mất ngủ cả đêm, nhìn tình trạng của cô luôn ổn định từ khi trở về cho đến tám giờ sáng thì lúc này mới cảm thấy yên tâm.
Bà để cô ở nhà nghỉ ngơi, trước khi đi làm đã nấu sẵn cháo cho cô.
Chung Linh mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Đến 11 giờ thì nhận được cuộc gọi video của Chung Vân Tuệ, bà hỏi han xem cô thế nào.
Chung Linh dụi mắt và nói rằng bản thân mình không sao, bảo mẹ đừng lo lắng.
Cuộc gọi đến đây thì kết thúc.
Chung Linh rời giường, đem bát cháo ăn được phân nửa nhưng vẫn cảm thấy tinh thần không được tốt nên quay lại giường tiếp tục nằm nghỉ.
Không lâu sau đó, cô nhận được điện thoại của Trì Thanh Chước, Chung Linh tặc tặc lưỡi, lúc này mới nhớ ra dường như hôm qua cô đã nói muốn ăn tối cùng anh.
Chung Linh nhìn vào màn hình đang nhấp nháy, một lúc sau mới nhặt nó lên, “Alo...” “Em không đi học à?” Giọng của Trì Thanh Chước lạnh lùng khiến Chung Linh cảm thấy căng thẳng.
“Không ạ...
hôm nay mình không khỏe nên không đến trường, có thể tối nay sẽ không đi ăn cùng cậu được rồi.” Giọng nói của Chung Linh có chút cẩn thận, siết chặt điện thoại trong tay.
“Thân thể em không thoải mái chỗ nào vậy?” Giọng điệu của anh dần mềm xuống.
Chung Linh đem mặt vùi vào trong ổ chăn, nhỏ giọng đáp “Không có gì đâu ạ, chỉ hơi khó chịu ở bụng một chút thôi.” Sau khi nghe câu trả lời của Chung Linh, Trì Thanh Chước ở đầu dây bên kia không ừ hử gì, hai người họ cứ vậy mà cầm điện thoại di động trong im lặng.
“Em đang ở nhà một mình à?” “Ừm.” “Tôi đến ở với em.” Chung Linh còn chưa kịp từ chối thì bên kia đã cúp máy, cô trong chăn ngơ ngác nhìn vào màn hình điện thoại.
Anh hình như không biết nhà cô ở đâu mà?
Thấy anh đã treo máy, Chung Linh cũng không hỏi thêm gì, chỉ nhắm mắt lại muốn nghỉ ngơi thêm một lúc.
Có thể là do ăn chút cháo nên Chung Linh lại bắt đầu cảm thấy khó chịu, nằm trên giường nôn hết chỗ cháo vừa ăn lúc nảy ra, thân nhiệt dường như cũng đang tăng lên.
Khi tiếng đập cửa truyền đến, Chung Linh vẫn còn đang mặc bộ đồ ngủ, cô không còn cách nào khác đành cố nén cảm giác khó chịu, tuỳ tiện phủ