Anh Rể Đừng Thao
Chương 15
⬅ Trước Tiếp ➡

"Em phải về nhà, anh đưa ta về nhà." Đương nhiên thể hiện ngữ điệu ra lệnh . Nói thật, Lục Trạch sống gần ba mươi năm chưa từng có ai dám cùng hắn dùng loại này ngữ khí nói chuyện, buồn cười mà chép miệng, phỏng chừng cũng cũng chỉ có tiểu nha đầu này có cái gan đó, đánh không được, mắng không được, hơn nữa vừa rồi ngay cả cắn một cái cũng không được, quả thực so với tổ tông còn khó hầu hạ hơn.
Cao cao tại thượng, cũng không khom lưng cúi đầu trước thiếu gia nhà hon Lục. Lục Trạch vẻ mặt hòa nhã thư thái đưa tay ôm Sơ Niệm kéo vào lồng ngực, môi bạc một chút một chút mút vành tai cô
"Ngoan, giúp anh xuất anh liền đưa em về nhà."
Nói xong lại nắm tay Sơ Niệm phủ lên nơi cứng rắn của hắn, là thật sự muốn cô, chính là hoàn cảnh hiện tại cũng không thích hợp, nhưng mà thật sự nhẫn khó chịu, mặc dù chỉ là an ủi gãi không đúng chỗ ngứa Lục Trạch cũng cảm thấy có thể làm hắn sung sướng, mà loại cảm giác này cũng chỉ có Sơ Niệm có thể cho hắn.
Lòng bàn tay nóng rực nhắc nhở Sơ Niệm về ý đồ của Lục Trạch, trong lòng một trận hừ lạnh, hắn là cảm thấy sự việc này nếu có lần một sẽ có lần hai sao? Thật là buồn cười, khó chịu tìm cô làm gì? Xem cô là gái bán hoa sao? Dựa vào đâu muốn cô thay hắn làm loại sự tình này? Sơ Niệm trong lòng một trận mắng chửi, tự nhiên cũng không muốn làm hắn thống khoái.
Đầu ngón tay nhẹ chạm lên cúc áo sơ mi, cởi bỏ một viên lại một viên, thẳng đến khi Lục Trạch để lộ ra lồng ngực rắn chắc, côn thịt trong lòng bàn tay lại không an phận mà nhảy lên, đem vài giọt tinh dịch không kiềm chế được xuất ra trên khe rãnh quy đầụ
Sơ Niệm vén vén mái tóc tán loạn trên đầu, cố ý ngẩng đầu nhìn người nọ liếc mắt một cái, mặc dù là trong bóng tối , ánh mắt hắn cũng thực sự dọa người, gương mặt không chút nào che dấu sắc thái tình dục làm Sơ Niệm cảm thấy buồn cười. Cô vươn đầu lưỡi khẽ liếm hạt đậu đỏ trước ngực hắn, rõ ràng cảm thấy Lục Trạch run rẩy một chút.
Chính là lúc này, Sơ Niệm lại leo lên bả vai Lục Trạch, thanh âm không mang theo nửa phần cảm tình ở bên tai hắn vang lên
"Nếu muốn như vậy ,tại sao không đi tìm chị gái Sơ Uyển ? "
Một câu, làm không khí kiều diễm trực tiếp rớt xuống hầm băng, Sơ Niệm nhìn sắc mặt tràn ngập tình dục của Lục Trạch chậm rãi tắt đi, ngược lại là biểu tình sâu không thấy đáy, trong lòng sinh ra một khoái cảm chút trả thù, đầu ngón tay cố ý từ cổ loạn đến tước ngực, như có như không mà vẽ vài vòng.
Vừa mới rồi Lục Trạch còn nhu tình như nay đã khôi phục trạng thái kiêu lãnh vốn có. Gỡ ra bàn tay đang tác quái của Sơ Niệm, ung dung cài lại cúc áo sơ mi bị cô cởi bỏ, giọng điệu nhàn nhạt nhìn về tiểu dã miêu bên cạnh
"Cài chặt dây an toàn. Anh đưa em về nhà."
Sơ Niệm nhướng mày nhìn nam nhân bên cạnh, sau đó mắt lại nhìn xuống vật tượng trưng đàn ông đang kiêu ngạo của hắn có chút buồn cười, không nghĩ muốn nửa sao? Haizz. Trước tình hình này còn để ý cái quái gì là chính nhân quân tử ư
==================================================
Một đường không nói thêm điều gì thằng đến dưới lầu Sơ gia. Hoàn hảo lúc ấy Sơ Niệm nhìn thấy Sơ Uyển đang mở cửa đi vào.


⬅ Trước Tiếp ➡