“Diệp Chanh, em ngoan ngoãn lại cho anh.” hắn hung hăng nắm chặt tay cô, muốn cho chính mình bình tĩnh lại.
Chỉ là cô gái trong ngực, liền giống như đóa hoa anh túc, làm cho anh không thể khống chế chình mình.
cô nuốt nước miếng một cái, yết hầu nhẹ nhàng giật giật, mồ hôi đã nhịn không được từ cổ chảy dài xuống dưới.
Cảm giác ẩm ướt kia, vốn nên làm người ta chán ghét, mồ hôi cũng làm người không ưa, vậy là bây giờ anh cũng không hề ghét bỏ.
Ngược lại ngay cả yết hầu của mình cũng căng thẳng theo.
ý nghĩ ăn nước miếng của cô, cũng không thấy ghê tởm.
Đáng chết……
Lúc anh cùng Diệp Tử bên nhau, Diệp Tử đúng là cô gái ngoan ngoãn, hiểu chuyện, nghe lời, thành thật, hiểu được lòng người, cho nên ở bên nhau anh cảm thấy rất thoải mái.
Nhưng, Diệp Chanh không giống Diệp Tử.
Lúc cô không ngoan, vậy nhưng lại là lúc mấu chốt khiêu chiến anh.
Từ khi cô xuất hiện, liền mang cuộc sống của anh náo loạn cả lên.
Giống như bây giờ, anh vậy mà phá lệ chạy đén cứu côlại còn muốn đem con quỷ say rượu không biết trời trăng này về này về nhà.
Thầm mắng một tiếng, anh quay đầu đi, cự tuyệt nhìn gương mặt xinh đẹp của cô.
Nhất định là do gương mặt quá trêu người kia, mới có thể làm anh nhất thời cảm thấy không phiền chán là mấy.
Diệp Nịnh liền nhất thời cậy mạnh, liền nghĩ đến Quan Quan đáng chết lại ác độc chuốc thuốc mạnh đến thế,
Nếu là vừa rồi Mộ Dạ Lê thật sự đến trễ một chút, cô cũng không biết có phải chính mình cùng tên trứng thối Vương Nhậm kia hay không.
không, không có khả năngcô có chết cũng không muốn động đến loại đàn ông ghê tởm đó.
Chỉ là, người trước mắt này cùng tên đầu heo kia không giống nhau.
trên người anh không hề có một chút gì làm người ta cảm thấy chán chán ghét.
Lòng bàn tay của anh, bởi vì thường xuyên rèn luyện, lưu lại thô ráp.
Nhưng mà cô không hề ghét cái loại thô ráp này, ngược lại cảm thấy thật thoải mái.
Thoải mái làm cô không kìm được đưa mặt đến, cọ cọ vào lòng bàn tay to lớn kia….
Dù cho làm đặc công nhiều năm như vậy, nhưng…… nói đến cùng, sự thật bản thân cũng vừa mới mười tám, làm gì đã gặp qua những loại đàn ông đáng sợ này chứ, càng đừng nói đến tình yêu, tình dục lại càng không hề biết đến.
Nhìn cô gái đang mang vẻ mặt hưởng thụ cọ cọ lòng bàn tay của mình
Vừa cọ vừa thốt ra âm thanh rên rỉ thoải mái.
Tuy Mộ Dạ Lê có định lức tốt đến cỡ nào, thì thân thể lúc này cũng bị con nhóc yêu tinh này làm cho hỏng bét.
Phía dưới đã không còn do mình định đoạt, anh nhắm mắt lại, muốn làm chính mình tỉnh táo hơn.
Mồ hôi lại cứ từ cánh mũi rơi xuống.
Rơi xuống ngay trên mặt cô, cái con nhỏ đáng chết…… Vậy mà còn liếm lấy……
“Ưm……” cô khẽ rên nhẹ, nhấp nháp, cảm thấy hương vị trong miệng thật tuyệt.
Yết hầu anh trở nên căn thẳng, ở trong lòng mắng một câu SHIT.
“Diệp Chanh!” anh bật nói, mang theo vài phần ám muội khó chịu, giống như dã thú ngủ đông đã lâu, ẩn ẩn gầm nhẹ.
Mộ Dạ Lê rốt cuộc nhịn không được, trực tiếp đem Diệp Nịnh đè trên xe.
một cái xoay người, xe có chút lắc.
May mắn là xe Rolls-Royce phái sau rộng rãi, cô bị thân thể cường tráng của anh đè lại, có chút chật chội, lại càng khó thở.
anh không hề chê bỏ nước bọt của cô, một chút cũng không.
Ngược lại còn rất muốn……
anh thấy mình thật sự điên rồi, mới cảm bất kể thứ gì trên người cô, kể cả cọng lông cũng hấp dẫn.
Tài xế phía trucows bị dọa sợ, không dám nhìn đến.
Tròng mắt mộ Dạ Lê lúc này rất giống dã thú, mang theo màu đỏ sậm, lúc nhìn cô , nhẹ nhàng hít vào một hơi, trong điên cuồng nhưng không giấu noioc gợi cảm, làm người khác mường tượng đến một vị thiên thần xa đọa.
Thân thể sớm khoogn kiềm chế nỗi, anh thấy rất lạ, lần trước bị chuốc thuốc, anh cũng không quan tâm đến người dưới thân là ai.
Cùng Diệp Tử ở bên nhau, cũng chưa từng nãy đến chuyện này.
Thế cho nên, khi nhìn thấy Diệp Chanh, anh cũng không hề có cảm giác muốn chạm qua.
Mà vì cái gì,nhìn thấy Diệp Chanh, anh lại không kìm chế dục vọng chính mình, muốn xé nát hết quần áo chướng mắt trên người cô, trực tiếp muốn đè cô ở đây mà làm.