Quả thực, người đàn ông đó trông rất trẻ, lại có ngoại hình điển trai, còn ở tại tầng cao nhất khách sạn quốc tế Hy Trân, giá trị thân phận ắt hẳn kinh người, chắc chắn không thiếu phụ nữ.
Sao có thể nhớ đến một nữ sinh đại học tay không tấc sắt, ngây thơ vô tội như cô chứ?
Khương Minh Họa gật đầu, giây sau mới nhận ra mình đang nói chuyện điện thoại, liền lên tiếng
"Cậu nói có lý nhưng tôi vẫn muốn biết anh ta là ai…"
Trần Lăng Hi có lẽ đang rửa mặt, tiếng nước chảy róc rách, giọng nói của cô ta vang lên từ điện thoại
"Cậu đừng quan tâm anh ta là ai nữa, dù sao trong thời gian ngắn cũng không thể tra ra thân phận thật sự của anh ta đâụ"
"Đừng quên ngày mai là lễ kỷ niệm thành lập trường đại học Kinh, không phải cậu nói sẽ đại diện lớp lên biểu diễn sao?"
"Chuẩn bị nhanh đi, ngày mai sẽ có rất nhiều cựu sinh viên đại gia đến dự lễ đó bạn Họa Họa."
Quả nhiên, Khương Minh Họa lập tức bị chuyển hướng chú ý, bản thân lễ kỷ niệm ngày mai không cần cô lên biểu diễn.
Nhưng do ngành của họ không ai có tài nghệ gì, Khương Minh Họa đành tự nguyện lên sân khấu trình diễn một bản nhạc.
Từ nhỏ cô đã được cha mẹ bồi dưỡng đủ loại sở thích, piano cô chơi cũng tạm được.
Hai người lại nói chuyện một lúc rồi mới cúp máy.
Hôm sau, lễ kỷ niệm thành lập trường đại học Kinh được tổ chức long trọng tại hội trường trăm năm của trường.
Những chỗ đậu xe vốn thưa thớt trong trường giờ chất đầy những chiếc xe sang trọng đủ loại,
Đều là những cựu học viên từng học tại đại học Kinh, giờ đây đã trở thành những nhân vật nổi tiếng trong các giới hoặc quan chức cấp cao trong xã hội.
"Họa Họa, nghe nói hôm nay hình như có một nhân vật rất quan trọng sẽ đến, xem trên diễn đàn các bạn học bảo rằng sẽ quyên góp xây dựng tòa nhà nghiên cứu cho trường ta đấy."
Trần Lăng Hi buồn chán lướt điện thoại, đứng đợi trước cửa phòng thay đồ cho Khương Minh Họa đang thay quần áo bên trong.
Hôm nay Khương Minh Họa mặc một bộ đồ thể thao dễ mặc cởi.
Chiếc hộp quà bên chân đựng bộ váy dạ hội cô định mặc, tủ đồ của cô rất nhiều váy,
Phần lớn đều là hàng cao cấp, nhiều bộ váy được vận chuyển bằng đường hàng không từ nước ngoài về.
Bộ này là mẫu mới nhất tại tuần lễ thời trang Paris, cô chưa từng mặc lần nào, vừa hay hôm nay có dịp dùng đến.
Khương Minh Họa vừa cởi đồ vừa đáp lại Trần Lăng Hi đứng ngoài cửa "Thế à, thật tuyệt nhỉ."
Phòng thay đồ không quá rộng nhưng với một mình cô thì quá đủ, tiết mục của cô khá muộn nên không cần vội.
Trần Lăng Hi gật đầu, ừ một tiếng tỏ ý đồng tình.
Tay cô ta lướt xuống dưới, khi thấy thứ gì đó, cô ta kêu lên kinh ngạc
"Chà, Họa Họa "
Khương Minh Họa vừa lấy chiếc váy ra định mặc vào thì giật mình vì tiếng hét của Trần Lăng Hi, suýt nữa làm rơi chiếc váy xuống đất.
"Sao thế? Giật cả mình."
Trần Lăng Hi "Tôi biết vị đại gia lai lịch khủng kia là ai rồi "
Ngón tay Khương Minh Hoạ đang cầm quần áo bỗng khựng lại, tâm tư căng thẳng, tưởng rằng Tưởng Thiếu Diễn đã tra ra thân phận người đêm hôm đó. Cô gấp gáp hỏi
"Ai vậy?"
Trần Lăng Hi "Là Tạ Cẩn Thần Không phải ba năm trước anh ta đã xuất ngoại rồi sao, sao giờ lại về rồi."
Khương Minh Hoạ tròn mắt, Tạ Cẩn Thần?