Mãi mới cởi được quần áo ra, ông nội Thẩm lập tức tiến lên đưa tay đón lấy, tiện tay cầm luôn chiếc khăn quàng cô đặt trên đầu gối lên, “Sao cởi cái áo mà lề mề thế.”
Ái Vy, người vẫn còn loạn nhịp tim, bĩu môi với ông nội mình, “Có lề mề chỗ nào đâu…”
Ông nội Thẩm khẽ liếc nhìn cô một cái, không nói gì. Ngược lại, Trung Khải bỏ khăn xuống đứng dậy, dịch chuyển ra sau lưng cô, “Đau bên phải phải không?”
“Ừm…” Ái Vy khẽ đáp lại, ngay sau đó cảm thấy ngón tay anh chạm vào vị trí gốc cổ cô, nhẹ nhàng ấn xuống.
Ái Vy lại một lần nữa nghẹt thở, cơ thể run lên một cái. Đó là cảm giác có dòng điện chạy từ đầu ngón tay anh xuyên qua da thịt cô…
“Tay lạnh à?” Nhận thấy cô run lên, Trung Khải nhấc tay lên.
“Ừm… Không, không phải, là vừa cởi áo, hơi lạnh…” Ái Vy càng nói giọng càng nhỏ.
Mặc dù Ái Vy đã nói không phải tay anh lạnh, nhưng Trung Khải vẫn ngồi xổm xuống, nhấc lại chiếc khăn đã ngâm nước nóng bỏng tay lên, dừng lại một lúc rồi cố nén bỏng vắt khô, dùng khăn ủ ấm tay, rồi mới đặt khăn xuống, ngón tay lại chạm vào gốc cổ Ái Vy.
Cảm giác ấm áp, tim Ái Vy hụt mất một nhịp, ngay sau đó là tiếng đập mạnh mẽ trong lồng ngực cô, đầu ngón tay đặt trên đầu gối cũng khẽ siết lại.
Đầu ngón tay Trung Khải nhẹ nhàng ấn vào gốc cổ bên phải của cô, ngay sau đó Ái Vy cảm thấy chỗ bị ngón tay anh ấn hơi đau, còn hơi nhức và căng cứng, cơ bắp vai và cổ không tự chủ được mà căng lên.
“Đau không?”
“Hơi nhức nhức ạ.” Ái Vy đáp.
“Thư giãn chút đi.”
Ái Vy cố gắng hết sức để thư giãn bản thân, nhưng cảm thấy rất khó làm được. Tuy nhiên, Trung Khải cũng không quá để tâm. Cơ bắp vai và cổ của cô rất cứng, kinh lạc cũng vậy, có lẽ không chỉ bị vẹo cổ mà còn hơi bị cảm lạnh nữa.
---
Ngón tay của Trung Khải nhẹ nhàng ấn quanh cổ bên phải của cô ấy, phần gốc cổ và vai, rồi dừng lại ở một vị trí, dùng ngón trỏ và ngón giữa ấn mạnh xuống.
“Khì—” không dùng nhiều lực, nhưng Ái Vy vẫn đau đến mức thở nhẹ ra.
“Khớp nhỏ bị vặn sai một chút, cơ cũng rất cứng.” Trung Khải nói, buông tay ra, lại quỳ xuống, nhấc lấy chiếc khăn trong chậu nước nóng đã thấm đẫm, “Kéo cổ áo thấp xuống chút, trước tiên dùng khăn nóng đắp lên.”
“Ồ.” Ái Vy đáp, đưa tay kéo cổ áo T-shirt của mình xuống, kéo về phía vai.
Trung Khải liếc nhìn cô một cái, “Kéo thấp hơn nữa, nếu không quần áo sẽ bị ướt.”
“……” Kéo thấp hơn nữa?
Ái Vy nghiêng đầu nhìn cổ áo mình đã kéo thấp đến mức lộ vai, ngượng ngùng kéo cổ áo xuống thêm một chút, nhưng cũng không khác gì mấy so với lúc chưa kéo.
Trung Khải ngẩng đầu nhìn một cái, cảm thấy Ái Vy có lẽ là ngại ngùng, dù sao cũng là cô bé tuổi teen, nên cầm khăn nóng đứng dậy, vừa vắt vừa nói với Ông nội Ái Vy: “Ông nội, ông giúp cô ấy đắp đi, con đi lấy dầu thuốc.”
“Được.” Ông đứng dậy nhận khăn.
Trung Khải đưa khăn đã vắt cho ông rồi quay người đi về phía một căn phòng.