⬅ Trước Tiếp ➡
Sở Úc dựa vào văn tự bán mình mà nàng đã viết trước khi vào phủ, phái người đi thăm dò thân phận của Doãn Nặc, quê nhà của nàng vào năm năm trước bởi vì một trận ôn dịch khiến người dân cả thôn đều chết hết, từ trong miệng người dân thôn bên cạnh mới biết được chỉ có một nữ hài tử tên là Doãn Nặc ra ngoài tìm người thân mới may mắn sống sót, chỉ có điều cũng không rõ tung tích. Tính ra bây giờ có lẽ nàng đã hai mươi tuổi, tại sao lại vẫn mang bộ dáng mười lăm tuổi, năm năm nay nàng đi nơi nào? Một mảnh trống rỗng. Đáp án nhận được đã ít lại càng ít, nàng đột nhiên xuất hiện ở trong ngôi miếu đổ nát kia, điều khó hiểu là căn bản không có người thấy nàng đi vào thế nào.
Khiến người ta không thể tưởng tượng nổi chính là năm năm trước, Sở Úc bị người đuổi giết, bị ám hại bằng cách hạ độc làm hai mắt mù, trốn vào trong miếu đổ nát gặp một thiếu nữ.
Có lẽ ông trời không muốn để hắn cô đơn chết đi, trong cõi u minh an bài một nữ tử mà thân thể của hắn không bài xích cùng hắn đi xuống Hoàng Tuyền.
Hắn muốn biết nàng trông như thế nào? Dùng tay sờ lấy gương mặt thiếu nữ, trong đầu tưởng tượng ra dung mạo của nàng, chắc hẳn là một cô nương xinh đẹp, sau đó vuốt ve đồi núi mềm mại của nàng, mật huyệt của nàng, làm cho hạ thân hắn phản ứng, hăng hái nhô cao.
Bởi vì hai mươi năm qua, từ nhỏ hắn đã không có hứng thú mà ngược lại chán ghét nữ nhân.
Có thể để cho hắn trở nên tự nhiên xúc động không thể buông tha nữ tử này, chỉ có thể thuộc về hắn! Sợ sát thủ truy sát tìm đến, thời gian gấp rút căn bản không đủ để hắn làm xong chuyện kế tiếp.
Chỉ có thể giết nàng, không để cho nàng rời khỏi mình, đến Địa Ngục lại làm phu thê với nàng.
Ai ngờ thuộc hạ của hắn kịp thời chạy đến cứu hắn, Sở Úc giấu di thể thiếu nữ ở đằng sau tượng thần, ở trong miếu đổ nát xảy ra một trận chém giết, sát thủ bị bọn hắn tiêu diệt toàn bộ, chờ đến lúc tìm lại di thể thiếu nữ, lại có thể không cánh mà bay, chỉ để lại một khối ngọc bội Kỳ Lân.
Sau khi trở về Sở Úc liền hướng Hoàng thượng xin phong cho thiếu nữ danh vị Chính phi theo họ của hắn gọi là Sở thị. Cũng chữa khỏi đôi mắt. Liền làm cho đám người sau này loan truyền đi câu chuyện phu thê tình thâm.
Thật sự là một người sao? Sở Úc nhắm mắt lại cẩn thận sờ lấy gương mặt nàng cảm thấy gần như giống người đó, càng chắn chắn hơn là, ngay cả tiếng kêu mị hoặc hay rên nhẹ đều giống nhau, hơn nữa... Hơn nữa hắn cũng không bài xích việc tiếp xúc thân thể với nàng.
Trên người nàng có quá nhiều nghi vấn.
Nếu sau này Doãn Nặc biết lúc trước mình chết uất ức như vậy, đoán chừng muốn hộc máu mà chết luôn.
Doãn Nặc đang suy nghĩ: Ngủ cùng là một việc cần kỹ thuật, còn là giúp đỡ một kẻ giết mình ngủ đã khó càng thêm khó, sai một tí thì khó đảm bảo cái mạng nhỏ của nàng.
Sở Úc tắm rửa xong, ra lệnh cho nàng đi vào tắm rửa.

⬅ Trước Tiếp ➡