⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng mà, ánh mắt anh hình như vẫn luôn tránh né Nghiêm Từ trong góc phòng.
Không biết vì sao mà hôm nay, các phụ huynh lại cực kì nhiệt tình, giữ chặt Giản Khâm, lo lắng hỏi tình hình của con em mình, trong mắt không hề che giấu sự thưởng thức với giáo viên trẻ tuổi này.
Khi thoát thân được, thì mặt trời đã hoàn toàn xuống núi.
Giản Khâm gỡ mắt kính xuống, khi xách máy tính trở về văn phòng, thì lại gặp Nghiêm Từ ở cửa.
Đối phương đang cúi đầu chơi game một mình, như là đã đợi rất lâu, thùng rác ở cửa văn phòng đã có một chồng giấy gói kẹo nho nhỏ màu đen.
Kẹo cai thuốc.
Giản Khâm cười một tiếng gần như là không thể nghe thấy. Anh phát hiện, rất nhiều thời điểm, Nghiêm Từ là một người rất cố chấp với những thói quen và đồ vật cũ. Khi bọn họ quen nhau Nghiêm Từ đang ăn kẹo cai thuốc, bây giờ cũng vẫn ăn loại kẹo này. Lại giống như, Nghiêm Từ vĩnh viễn hài lòng với trạng thái hiện tại, cũng không hề định làm mối quan hệ của hai người tiến thêm một bước hay lùi sau một bước.
"Tiểu Hành đâu?" Giản Khâm nhìn bên người Nghiêm Từ, không có ai cả.
Nghiêm Từ cắn kẹo trong miệng "Anh bảo tài xế đưa nó về trước rồi."
"À." Giản Khâm lấy chìa khóa ra để mở cửa. "Tránh một chút."
Anh không biết Nghiêm Từ muốn làm gì, nhưng cũng có thể mơ hồ đoán ra một chút.
Quả nhiên, khi thấy văn phòng không có một bóng người, Nghiêm Từ lại trở tay khóa cửa lại.
Giản Khâm cũng không nói lời nào, đặt mắt kính sang một bên, lẳng lặng quan sát Nghiêm Từ.
Nghiêm Từ nới lỏng cà vạt ra, nguy hiểm tới gần Giản Khâm "Tiểu Giản, hôm nay, khi em đứng trên bục giảng, anh liền nhìn đến phát cứng."
Giản Khâm bình tĩnh lui một bước nhỏ ra sau, để dựa vào bàn làm việc, đúng lúc bị Nghiêm Từ ôm eo.
Con ngươi Nghiêm Từ sáng rực, đôi mắt sẫm màu chỉ chứa đựng Giản Khâm, hơi thở của anh đều là mùi kẹo cai thuốc vị bạc hà.
"Tiểu Giản, em cũng cứng rồi." Nghiêm Từ cười ra tiếng, thấp giọng nói. "Để anh giúp em."
Nghiêm Từ nhẹ nhàng cởi quần của hai người ra, trấn an mà loát động vài cái để dương vật của Giản Khâm bắn ra, rồi lấy một lọ gel bôi trơn từ trong túi ra.
Tên súc sinh này đi họp phụ huynh còn mang theo cả gel bôi trơn.
"Sẽ không phải là vị bạc hà chứ?" Giản Khâm nhíu mày.
Nhưng mà, mùi sữa bò thơm ngọt bay ra đã yên lặng đánh tan thắc mắc của anh, Giản Khâm có đầy đủ lí do để hoài nghi trong nhà Nghiêm Từ có một phòng chứa gel bôi trơn.
Sức lực của Nghiêm Từ rất lớn, thoải mái bế Giản Khâm lên đặt trên bàn làm việc, mở hai chân anh ra. Lúc này, hắn tiến vào càng dễ dàng hơn, tiểu huyệt anh hút chặt lấy dương vật của Nghiêm Từ, nóng bóng mà tiếp nhận, nhưng cũng lần lượt mà chống đối.
Tiếng rên rỉ vang lên khắp văn phòng giáo viên, hòa vào tiếng chuông tan học du dương ngoài cửa sổ, tiêu tán trong không khí.
Dưới sự cọ xát kịch liệt, chất lỏng dâm mĩ ở tiểu huyện phấn nộn đều bị ma sát thành bọt biển, nóng bỏng mà chảy xuống từ thành ruột, nhỏ giọt lênh láng trên sách sinh học bên dưới.
Bọn họ mặc quần áo nghiêm trang, nhưng lại phát sinh quan hệ ở trường học thuần khiết, giống như động vật mà cởi bỏ lớp áo ngụy trang, bày ra dục vọng trần trụi nguyên thủy.
"A "

⬅ Trước Tiếp ➡