Chương 12
vô cùng khó chịu trừng mắt nhìn tôi, giọng điệu hung tợn nói.
“Mặc kệ cô là ai, mau tránh ra cho tôi ” Thật hiển nhiên, nếu không phải thường xuyên bị nữ sinh quấy rầy như vậy, thì hôm nay chính là ngày tâm tình của anh ta không tốt.
“Hàn học trưởng, anh hãy nghe em nói, em có chuyện muốn nhờ anh……” Còn chưa có nói xong, tôi đã bị Hàn Thiếu Nghệ thô bạo đẩy ra, cả người ngã trong vũng lầy lội ở sân bóng rổ.
Trời mưa rất lớn, bộ đồng phục màu trắng trên người tôi dính đầy bùn, dù nước mưa có cọ rửa thế nào thì vết bẩn cũng không sạch.
Tôi không quan tâm, bởi vì thứ thật sự dơ bẩn không chịu nổi chính là ý tưởng trong đầu tôi…… “Bệnh thần kinh ” Hàn Thiếu Nghệ cầm lại quả bóng, không chút do dự nghênh ngang bước đi.
Đây thật là Hàn Thiếu Nghệ?
Là người có mối quan hệ nam nữ bừa bãi, bất chính trong truyền thuyết, ai đến cũng không từ chối, thậm chí còn ngủ với vài bạn học nữ….Qủa nhiên lời đồn không thể tin được….
Nhưng tôi không có quan sát tỉ mỉ và cân nhắc thời gian, chỉ dựa vào một cỗ dũng khí mà đi quấy rầy anh ta.
Tôi giang hai tay chặn đường không cho anh ta đi, thật ra là tôi không muốn bản thân mình phải hối hận.
“Hàn học trưởng, em chỉ là hy vọng anh có thể giúp cho em một việc, việc này đối với anh cũng có lợi.” Ở trong mưa, tôi lớn tiếng nói chuyện đúng lý, hợp tình.
“Mau cút ngay cho tôi ” Rõ ràng là hôm nay tâm tình anh ta thật sự cực kỳ không tốt….
Dưới cơn mưa lớn, hai mắt họ vẫn nhìn trừng trừng nhau kiên nhẫn giằng co lẫn nhaụ Quật cường chính là tính cách của tôi Cuối cùng anh ta đầu hàng, giận dữ hét, “Mẹ nó Đồ cà chớn ..
Có mau biến đi không ” Những thứ mà tôi nuốt xuống cổ họng, chỉ toàn là đờm và nước mưa….
“Học trưởng, em có một người bạn trai, chúng em ở chung một chỗ đã lâu, em thậm chí có con với anh ấy nhưng anh ấy ép em phải bỏ đi.
Bởi vì, anh ấy yêu một cô gái khác còn xinh đẹp và nhiều tiền hơn em….Học trưởng, anh có thể giúp em cướp cô gái bên người anh ấy đi được không?
Làm cho anh ấy nếm trải mùi vị bị bỏ rơi là như thế nào?
” Lòng đen tối không ngừng lớn mạnh, nói dối đối với tôi mà nói giống đơn giản ăn một mâm rau cải trắng vậy.
Bắc Bắc, thật xin lỗi, tha thứ cho em, em thật không thể để người khác dễ dàng cướp anh đi “Liên quan gì tôi, tôi cũng không phải ngựa giống Các cô ngu ngốc như vậy cũng bị người ta lừa đến già, không liên quan đến chuyện của tôi ” Tiếng nói của Hàn Thiếu Nghệ lạnh như đá làm cho người ta có thể đông lại.
Anh ta không hỏi thêm câu nào nữa đã vội đẩy cánh tay tôi ra, ánh mắt lạnh như băng, một cỗ nóng lạnh từ trong tủy sống lặng lẽ ào lên làm tôi run sợ.
Đó là một chàng thanh niên không dễ chọc ghẹo.
Nhưng tôi không có lựa chọn nào tốt hơn.
“Anh muốn điều kiện gì, em đều có thể đồng ý với anh Chỉ cần anh giúp em đem cô gái kia đi, khiến cho anh ấy trở lại bên em…” Tôi điên cuồng gào thét, nước mắt cũng rớt xuống.
Thế mà, Hàn Thiếu Nghệ vẫn không động đậy, anh ta không chút nào thương hoa tiếc ngọc, một lần nữa đẩy tôi ra té ngã trên vũng bùn.
“Con mụ này, còn dám mò lại đây, mặc