Chương 12
Văn Sinh cảm thấy buồn nôn.
Thế thôi..
chỉ thế thôi à?
Trong đáy mắt lạnh lùng của anh hiện lên sự khinh thường và bối rối, anh nhặt một ống tiêm đã bơm đầy, xoay người đi tới chỗ giáo sư Giang và ngồi xổm xuống.
Giáo sư Giang cảm thấy anh dựa vào gần mình liền lập tức ngẩng đầu, nhìn thấy ống tiêm trong tay anh liền co rúm lại về phía saụ "Ông yên tâm, đây chỉ là liều thuốc an thần bình thường thôi, nếu bây giờ tôi muốn tặng nó cho ông thì đừng có lãng phí." Giáo sư Giang không dám động đậy, để cho người đàn ông đâm ống tiêm vào cánh tay mình.
Kỷ Văn Sinh tiêm xong liền đứng lên chờ một phút, nhìn cơ thể giáo sư Giang mềm nhũn ra rồi cúi xuống lột băng dính dán trên miệng của ông ta ra.
Ý thức của giáo sư Giang bắt đầu trở nên mơ màng, ông ta nhìn người đàn ông trước mặt đang nhìn xuống mình một cách trịch thượng, thốt ra giọng nói yếu ớt.
"Tại..
sao?" Người đàn ông cong môi, giơ tay đẩy gọng kính bằng bạc trên sống mũi "Vì tôi là Kỷ Văn Sinh." Kỷ..Văn Sinh..
Kỷ Văn Sinh là ai?
Giáo sư Giang cố gắng tìm kiếm cái tên này trong trí nhớ của mình, vài giây sau, khuôn mặt của một người phụ nữ đột nhiên hiện lên trong đầu ông ta.
Trái tim ông ta cứng đờ, muốn nói mà môi lưỡi đều tê cứng cả rồi, hơn nữa ánh mắt và ý thức của ông ta cũng đang dần trở nên mơ hồ..
Giữa trưa, một chiếc xe con màu đen chậm rãi đi vào khu biệt thự cao cấp nổi tiếng của thành phố.
Khu biệt thự nằm dưới chân núi, bên trong còn xây một hồ nước nhân tạo khổng lồ, ngụ ý phía sau dựa vào núi, có thể trữ nước, tích lũy của cải.
Những người có thể sinh sống ở đây đều là những người giàu có hoặc có danh tiếng cao trong xã hội.
Diệp Đông Hạo giảm tốc độ xe, vài phút sau, anh ấy dừng lại trước một biệt thự bên trong.
Căn biệt thự ở khu này không to cũng không nhỏ, anh ấy tắt máy xuống xe, vòng qua đầu xe đi tới trước ghế phụ, mở cửa xe ra nhìn Diệp Minh Thư không nói một lời.
Diệp Minh Thư cúi đầu, tay siết chặt dây an toàn, đầu ngón tay cào mấy cái vào dây, cuối cùng cũng nghiêng người tháo dây an toàn bước xuống xe.
Diệp Đông Hạo đưa cô đến cửa biệt thự, ấn chuông cửa có hiện video, rất nhanh đầu bên kia truyền đến một giọng nói ấm áp của người đàn ông.
"Xin hỏi có phải là anh Diệp không?" Diệp Đông Hạo lập tức mỉm cười gật đầu "Vâng, tôi tìm bác sĩ Kỷ." Anh ấy vừa dứt lời thì cánh cửa mở ra.
Diệp Đông Hạo đi vào trước, nhìn thấy Diệp Minh Thư phía sau bất động, anh ấy không khỏi nhíu mày.
"Đi vào đi." Diệp Minh Thư mím môi, dừng lại vài giây rồi chậm rãi bước vào trong.
Kỷ Văn Sinh nhìn cô gái miễn cưỡng đi vào trong, môi hơi nhếch lên và mở cửa.
Diệp Đông Hạo nhìn thấy một người đàn ông mặc áo blouse trắng đi ra khỏi căn biệt thự liền bước nhanh hơn.
"Xin chào." Anh ấy chưa đi tới đã lịch sự chào hỏi.
Kỷ Văn Sinh mỉm cười gật đầu, nhanh chóng bước tới đón anh, Kỷ Văn Sinh đưa tay ra "Xin chào, tôi là bác sĩ Kỷ." "Chào anh, chào anh.." Diệp Đông Hạo ngay lập tức đưa tay ra bắt tay Kỷ Văn Sinh.
Nhưng vừa nói xong, anh ấy nhìn thấy Kỷ Văn Sinh nghiêng đầu nhìn về phía sau, vô thức quay đầu lại nhìn thấy Diệp Minh Thư đứng ở