Chương 8
lái xe máy gầm rú, chợt nhịp tim anh trật nhịp.
Vừa xong ư?
Diệp Đông Hạo xuống giường lao tới cửa sổ, mở rèm nhìn xuống lầụ Anh ấy thấy một chiếc xe máy đang phóng rất nhanh về phía cuối đường, dáng người mảnh khảnh đang ôm người đàn ông ở phía sau quen thuộc tới không thể quen hơn..
Diệp Đông Hạo như không tin nổi vào hai mắt mình.
Chiếc xe máy đã đi khuất dạng.
Anh ấy nhanh chóng mở cửa sổ nhìn ra ngoài, nhưng chỉ có thể nhìn thấy ánh sáng đèn sau xe máy..
Mẹ nó chứ Diệp Đông Hạo quay người lao tới mở cửa ra, phòng khách tối tăm và trống rỗng.
Anh ấy sửng sốt trong giây lát rồi đi tới cửa phòng Diệp Minh Thư và gõ cửa.
"Minh Thư?" Không đáp, anh ấy nhíu mày, vẫn cố chấp đập cửa.
Minh Thư ơi.." Vẫn chẳng có tiếng trả lời, Diệp Đông Hạo bất giác nắm chặt nắm cửa, sau khi do dự giây lát, anh mở cửa ra.
Trong phòng không bật đèn, ánh đèn tối mờ, chăn đệm hơi phồng lên, nhưng Diệp Đông Hạo vẫn có thể nhận ra độ phồng của chăn không giống như trên giường có người đang nằm.
Diệp Đông Hạo giơ tay bật đèn, rồi rảo bước tới cạnh giường, đoạn vén chăn lên.
Quả nhiên là gối "Chết tiệt " Diệp Đông Hạo khẽ mắng, lập tức chạy về phòng, thay quần áo rồi ra khỏi nhà đi tìm cháụ Vào lúc Diệp Đông Hạo xuống lầu định lái xe ra ngoài, thì chiếc xe máy đã dừng lại trước gara ở dãy nhà bên cạnh.
Trương Cạnh Diễn lấy chìa khóa ra, nhấn nút mở cửa.
Cánh cửa cuốn từ từ nâng lên, vừa đủ để đi vào.
Cậu ta đạp ga xe, đưa Diệp Minh Thư vào thẳng gara mới dừng lại.
Diệp Minh Thư nhảy xuống xe, Trương Cạnh Diễn quay lại, nhấn nút đóng cửa cuốn, giơ tay mở khóa mũ bảo hiểm, ném chìa khóa vào mũ bảo hiểm rồi đặt sang một bên.
Đèn đường sáng soi đường đã tắt, nhưng đèn nhỏ vẫn chưa tắt, không đủ sáng cho lắm, hơi tối.
Đây không phải lần đầu Diệp Minh Thư tới đây, cô nhìn xung quanh "Hôm nay mấy ông anh của anh không ở đây hả?" "Ở đây thì tôi đưa em tới làm gì?
" Trương Cạnh Diễn vừa nói vừa xuống xe, đoạn vươn tay túm lấy cánh tay cô, kéo cô quay lại.
Lúc cậu ta cúi đầu định hôn cô, bỗng dừng lại "Mặt em sao vậy?" Diệp Minh Thư hơi ngẩng đầu, nhìn chàng trai trông có vài nét giống cậu mình trước mắt, nở nụ cười.
"Không may đụng phải thôi." "Lừa ai vậy hả?
" Trương Cạnh Diễn nhíu mày, đưa tay giữ chặt mặt cô, quay về phía đèn sáng để nhìn.
Đập vào mắt Trương Cạnh Diễn là vết đỏ tấy trên phần gò má, dưới ánh đèn lờ mờ trông còn hơi bầm tím.
Vết thương kiểu này Trương Cạnh Diễn còn lạ gì nữa?
"Ai đánh vậy?
" Cậu ta hỏi.
"Nói ra anh cũng có biết đâu?
" Diệp Minh Thư trả lời cực kỳ lạnh lùng, nhưng lại cực kỳ hài lòng với vẻ mặt quan tâm, sốt ruột của Trương Cạnh Diễn.
"Tôi Hỏi Em Ai Làm?
" Trương Cạnh Diễn gằn từng chữ một, cậu ta vừa tức vừa bực thái độ thờ ơ của Diệp Minh Thư, sức tay đang niết mặt cô cũng mạnh hơn.
"Shh.." Hơi đau, nhưng cảm giác này hệt như cảm giác lúc cậu chạm vào mặt cô..
Nhìn thấy cô cau mày rên rỉ, Trương Cạnh Diễn nhanh chóng buông tay ra, nhưng Diệp Minh Thư lại kéo bàn tay đang buông ra của cậu ta lên, chạm vào vết thương trên má, thậm chí còn nhìn cậu ta bằng ánh mắt vô cùng dịu dàng, hệt như sự