⬅ Trước Tiếp ➡
31.1: Chị đừng khóc “Nhưng mà Ninh Hoan này, chị phải về nhà đúng 7h tối, mà em phải xếp hàng ít nhất 2 tiếng mới mua được trà sữa ở cửa hàng kia, từ phố tây tới đây cũng cần nửa tiếng, nếu như vậy thì chúng ta sẽ không có thời gian đi dạo phố nữa.” Cố Khê lập tức phản đối Cố Ninh Hoan, khuyên can mãi hy vọng cô thay đổi suy nghĩ.
Nhưng không ngờ Cố Ninh Hoan không hề nghe theo: “Không được, hôm nay em nhất định phải uống trà sữa ở quán đó, em đi đây, tạm biệt.”
“Khoan đã! Ninh Hoan, tự nhiên chị nhớ ra là ở gần siêu thị cũng có chi nhánh của quán trà sữa kia, hay là để chị đi xếp hàng mua cho em nhé?” Cố Khê đột nhiên nhớ ra, mở miệng nói.
Cố Ninh Hoan chỉ chờ Cố Khê nói như vậy nên đương nhiên là cô không từ chối, cô gật đầu nói: “Được rồi, vậy chị đi mua giúp em đi, nhớ là mua mỗi loại một ly, em để uống dần.”
“Được!” Cố Khê nghiến răng nghiến lợi đồng ý.
Cô ta thật sự không ngờ loại người vô dụng như Cố Ninh Hoan lại không khách khí như vậy.
Nếu vậy lát nữa cô ta sẽ nói giá trà sữa lên gấp 10 lần, dù sao thì Cố Ninh Hoan ngu như vậy chắc chắn sẽ không biết giá của chúng.
Chờ đến lúc Cố Ninh Hoan chậm rì rì đi đến siêu thị thì Cố Khê vẫn đang xếp hàng, Cố Ninh Hoan cũng không sốt ruột, cô vào một quán cà phê nổi tiếng, vừa ăn bánh ngọt vừa uống trà sữa, thích ý vô cùng.
Cố Khê xếp hàng hai tiếng mới mua được đủ trà sữa. Cho dù bây giờ không nóng nhưng đứng 2 tiếng ngoài trời cũng vô cùng khó chịu, nhất là cô ta còn đeo giày cao gót cao tới 10cm để cho đẹp nữa.
Cố Ninh Hoan nhướng mày nhìn Cố Khê đứng trước mặt, vốn dĩ làn da của Cố Khê không được trắng nhưng lại có khuôn mặt dễ nhìn nên cũng miễn cưỡng được xem là cô gái xinh đẹp có khí chất, tiếc là sau khi cô ta xếp hàng 2 tiếng thì bị phơi nắng càng đen hơn, miệng còn thở hổn hển, trong nháy mắt mết hết vẻ thục nữ, thậm chí còn khiến người ta cảm thấy bẩn bẩn.
“Ninh Hoan, chị mua trà sữa cho em rồi, em uống đi.” Cố Khê đặt trà sữa lên bàn Cố Ninh Hoan, sau đó đặt mông ngồi lên ghế đối diện cô, phát ra tiếng rất lớn.
Cố Ninh Hoan ưu nhã uống một ngụm trà sữa để trước mặt: “Nhưng mà tại chị mua trà sữa lâu quá nên bây giờ em không muốn uống nữa rồi.”
Cố Khê nghe vậy thì muốn nổi điên, nhưng nghĩ đến việc Cố Ninh Hoan sắp giống đứa ngu đưa cho cô ta gấp mười lần tiền trà sữa thì tức giận tan phân nửa: “Nếu vậy thì em trả tiền trà sữa cho chị đi, tổng cộng 50 ngàn tệ.”
Cố Ninh Hoan nhìn trà sữa trên bàn, cười như không cười: “Cố Khê, có phải chị đang nói đùa với em không, bốn ly trà sữa này những 50 ngàn tệ sao?”
“Đúng vậy! Ninh Hoan, em không biết đâu, chị vì mua bốn ly trà sữa này mà đứng đến nỗi bây giờ chân vẫn còn đau đấy! Hơn nữa da chị còn bị phơi đen, em biết làn da của chị quý báu cỡ nào không? Một lần làm trắng da ít nhất cũng hơn 6 ngàn, mà còn không biết có trắng lại được không đấy!” Cố Khê vừa nói đến đây thì trong giọng nói đầy oán trách.
Cố Ninh Hoan ngồi im, nhìn cô ta một cái: “Cho nên ngay từ đầu em đã bảo để em tự mua, không cần chị đi thay nhưng chị cứ đòi mua giúp em.”
Cố Khê nghe Cố Ninh Hoan nói thế mà nghẹn họng, sao bây giờ mồm mép của Cố Ninh Hoan lại lợi hại thế?
Nếu là trước kia thì cô sẽ không biết nhiều như vậy và sớm ngoan ngoãn đưa tiền từ lâu rồi.
“Vậy em trả cho chị bao nhiêu?” Cố Khê nghiến răng nghiến lợi hỏi, vì để lát nữa mua đồ từ tiền của Cố Ninh Hoan nên bây giờ cô ta chỉ có thể nhịn.
Cố Ninh Hoan nhìn vẻ không cam lòng trên mặt Cố Khê, nhàn nhạt mở miệng: “500.”
⬅ Trước Tiếp ➡