⬅ Trước Tiếp ➡
37: Mợ chủ, người nhà họ Cố tới. Cơ thể mềm mại của cô gái dán chặt lên người anh, Phó Tây Thâm không đẩy cô ra, cúi đầu hỏi: “Làm sao vậy?”
Cố Ninh Hoan mếu máo ngẩng đầu: “Lúc nãy em đang xem video, đột nhiên có một con ma nhảy ra, làm em sợ muốn chết.”
Phó Tây Thâm duỗi tay đẩy Cố Ninh Hoan ra, kéo giãn khoảng cách của hai người, anh đi tới góc phòng, nhặt di động của Cố Ninh Hoan lên rồi ấn nút phát lại.
Anh thấy trong video có một cô gái đang hát, nhưng giây tiếp theo hình ảnh bỗng thay đổi, một con ma mặt mũi vặn vẹo nhảy ra, đồng thời còn kèm theo nhạc nền rùng rợn.
Phó Tây Thâm lạnh mặt xem hết, hoàn toàn không hiểu cái video nhìn là biết giả này sao lại dọa được Cố Ninh Hoan. Nhưng hiển nhiên Cố Ninh Hoan bị dọa thật, cho dù cô đứng cách anh rất xa nhưng vẫn nâng tay che tai lại, không muốn nghe đoạn nhạc rùng rợn đằng sau.
“Ra ngoài ăn cơm.” Phó Tây Thâm bình tĩnh tắt video đi, bước đến cạnh Cố Ninh Hoan, đưa di động cho cô.
Cố Ninh Hoan do dự một lát rồi vươn tay cầm di động.
Bữa cơm hôm nay rất yên lặng, Phó Tây Thâm ngước mắt nhìn cô gái nhỏ đối diện anh cứng ngắc đưa cơm vào miệng, trong đôi mắt rõ ràng không có tiêu cự.
Cơm nước xong, Phó Tây Thâm đến phòng sách làm việc còn Cố Ninh Hoan về phòng, đến đêm, khi anh trở lại phòng thì thấy Cố Ninh Hoan bật tất cả đèn trong phòng ngủ, phòng ngủ còn sáng hơn cả ban ngày, mà cô thì đang ngồi trên sàn nhà, xem gameshow trên TV, rõ ràng hình ảnh rất buồn cười nhưng trên mặt Cố Ninh Hoan lại không có một chút ý cười nào.
Cố Ninh Hoan nghe thấy tiếng mở cửa liền ngước đầu, vừa thấy Phó Tây Thâm thì đáy mắt cô lóe lên tia vui vẻ, cô đã sợ là anh sẽ không về phòng này ngủ.
“Anh trở lại rồi à? Có muốn tắm không? Em đã đặt quần áo của anh trong phòng tắm rồi đấy.” Khuôn mặt nhỏ của Cố Ninh Hoan hơi ngẩng lên, môi nở nụ cười, trong đôi mắt xinh đẹp có ánh sáng lấp lánh làm khuôn mặt vốn xinh đẹp của cô lại càng đẹp hơn.
Không biết vì sao, từ lúc sống lại, người duy nhất cho cô cảm giác an toàn chỉ có một mình Phó Tây Thâm. Có lẽ là do anh đã giúp cô trước lúc sống lại, cũng có lẽ do anh là chỗ dựa duy nhất của cô bây giờ.
Phó Tây Thâm không tỏ phản ứng gì với sự lấy lòng của cô mà lập tức đi vào phòng tắm.
Sau khi Phó Tây Thâm đi vào phòng tắm thì Cố Ninh Hoan tắt hết đèn đi, chỉ để lại một cái đèn ngủ, cô cũng tắt luôn ti vi đi.
Cả căn phòng nháy mắt trở nên yên lặng, Cố Ninh Hoan dựa đầu vào mép giường của Phó Tây Thâm, bên tai truyền đến tiếng nước róc rách rất nhỏ trong phòng tắm, trong lòng bỗng cảm thấy an tâm.
Bất chợt cửa phòng tắm mở ra, Phó Tây Thâm mặc một cái áo tắm dài tối màu đi ra ngoài, không thèm nhìn cô một cái mà trực tiếp lên giường ngủ.
Tay Cố Ninh Hoan đặt trên giường Phó Tây Thâm, cô gối cằm lên cánh tay, cô nhìn Phó Tây Thâm rồi mím môi. Đến cuối cùng, cô vẫn không có gan dám bò lên giường anh mà ngoan ngoãn trải chăn nằm dưới đất, cô vươn tay chọc chọc cái chăn, cảm thấy chăn hôm nay dày hơn hôm qua một chút.
Mà khi Cố Ninh Hoan nằm xuống nhắm mắt thì con ma kia lại xuất hiện trong đầu cô, cô lập tức mở mắt ra, tim đập thình thịch.
Cô ngồi dậy, vừa mở mắt ra thì thấy cái rèm cửa bị gió lạnh ban đêm thổi bay phấp phới, hình như đằng sau cái rèm có người.
Tay Cố Ninh Hoan nắm chặt chăn, cô biết sẽ không có ai xuất hiện ở cửa sổ tầng hai, nhưng cho dù trong lòng cô biết vậy thì vẫn cảm thấy sợ hãi. Cô quay đầu, nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, đường nét khuôn mặt lạnh lùng góc cạnh làm người ta không nhịn được mà cảm thấy vui vẻ.
Không biết Cố Ninh Hoan lấy can đảm ở đâu mà vươn ngón tay chọc chọc mu bàn tay đặt ngoài chăn của người đàn ông, thấy anh không có phản ứng gì thì cho rằng anh đã ngủ rồi.
Cô rón rén đứng dậy chui ra khỏi chăn, ôm gối cẩn thận bò lên giường của người đàn ông, cô cố ý dừng lại một phút, thấy hô hấp của Phó Tây Thâm vẫn ổn định thì lá gan cũng lớn hơn.
Cố Ninh Hoan vươn tay nâng chăn lên, nằm xuống bên cạnh anh, cô nghiêng người nhìn khuôn mặt đã quen lạnh lùng của anh, có lẽ bây giờ đi ngủ nên khuôn mặt anh bớt đi vài phần lạnh lẽo mà trở nên dịu dàng hơn một chút.
Cho dù cô và Phó Tây Thâm ngủ cùng giường nhưng khoảng cách giữa hai người vẫn khá lớn, Cố Ninh Hoan thật sự không dám lại gần anh quá, sợ anh phát hiện chuyện cô lén lên giường anh.
Trước khi Cố Ninh Hoan ngủ thì còn nhớ rõ chuyện này, sau khi ngủ thì quên sạch hết, cơ thể cô không tự giác mà nhích lại gần Phó Tây Thâm, khuôn mặt chỉ nhỏ bằng bàn tay dựa vào ngực người đàn ông, trong lúc hô hấp tỏa ra mùi hương đặc biệt của cơ thể.
Phó Tây Thâm mở mắt ra, cúi đầu nhìn cô gái nhỏ trong lòng, anh ngủ không sâu, từ lúc Cố Ninh Hoan lên giường là anh đã biết, nhưng anh lại ngầm đồng ý cho hành vi của cô.
Mắt của anh rất tốt, cho dù ở trong bóng tối cũng có thể nhìn rõ mọi thứ, anh nhìn hai má hơi phồng lên của Cố Ninh Hoan, cảm thấy chỉ nhìn đã biết rất mềm, làm anh không nhịn được mà muốn vươn tay chạm vào.
Cố Ninh Hoan đang ngủ như cảm giác được gì, không ngờ cô lại há miệng ngậm lấy ngón tay của Phó Tây Thâm.
Cái lưỡi của cô liếm một vòng quanh đầu ngón tay anh, hình như cô rất thích hương vị trên người Phó Tây Thâm, đôi môi đỏ đang ngậm ngón tay của người đàn ông không nhịn được mà mút nhẹ rồi lại khẽ cắn.
Động tác của Cố Ninh Hoan là hoàn toàn vô ý thức, nhưng ánh mắt Phó Tây Thâm lại vì hành động của cô mà sẫm lại.
Sau khi Cố Ninh Hoan ngủ no nê rồi tỉnh lại, trên giường đã không thấy Phó Tây Thâm đâu.
Cố Ninh Hoan lập tức ngồi dậy, tối hôm qua cô định sẽ trở lại giường dưới đất của mình trước khi Phó Tây Thâm tỉnh lại, vì như vậy thì Phó Tây Thâm sẽ không biết chuyện cô lén bò lên giường anh, nhưng không ngờ cô lại ngủ say quá, quên luôn chuyện này.
Nghĩ đến đây, Cố Ninh Hoan cảm thấy ảo não, cô chống cằm, không biết phải làm sao.
Bây giờ chắc chắn Phó Tây Thâm đã biết chuyện cô leo lên giường, không đá cô một cái để cô tỉnh lại đã là điều bất ngờ rồi, buổi tối hôm nay cô đừng mơ lại gần anh được nữa. Hơn nữa buổi tối Phó Tây Thâm trở về chắc chắn sẽ tức giận vì chuyện cô bò lên giường anh, cô có nên ra ngoài trốn không?
“Mợ chủ, có người nhà họ Cố tới, nói là đến đưa thiệp mời cho mợ.” Tiếng hầu gái ở ngoài cửa vang lên.
Cố Ninh Hoan nhíu mày, không biết nhà họ Cố sẽ để ai tới đưa thiệp mời đây?
⬅ Trước Tiếp ➡