⬅ Trước Tiếp ➡

như hai người đã đổi ngược vai trò cho nhau, người khiến chủ nhân không vui chính là cô nhưng người rời đi lại là anh.
Triệu Mô đi ngang qua cô, ánh mắt chỉ thoáng nhìn lướt qua, khi liếc nhìn thấy bàn trà trống trơn và nửa cốc trà còn lại từ buổi sáng, anh khẽ nhíu mà nhưng người khác gần như không thể nhận ra.
Anh ta bất ngờ dừng lại, nói "Đồ để sửa xe đã đến, tôi nay sẽ tháo rời, sáng mai có thể sẽ lắp xong " "Em cũng có thể rời đi rồi." Nói xong, anh định mở cửa xưởng làm việc.
Nguyễn Sao chặn anh lại, do dự cắn môi hỏi "Anh tức giận à?" "Không có." Nói dối.
Nguyễn Sao thu tay về, ngồi lại chỗ cũ, không hiểu sao trong lòng lại có chút buồn bã.
Rõ ràng ngủ cũng đã ngủ rồi, sung sướng cũng đã sung sướng rồi nhưng bản thân vẫn có chút đau lòng.
Anh không để ý tới cô.
Âm thanh bên trong xưởng vẫn liên tục vang lên, tiếng cưa, tiếng mài điện vang lên không ngừng khiến đôi tai đau nhức.
Nguyễn Sao ôm chặt bụng vì cả một ngày không ăn uống gì bắt đầu co thắt nhẹ, gần như nằm dài trên ghế sô pha.
Rầm, rầm, rầm Trong sân vang lên tiếng ai đó gõ vào cánh cổng sắt.
Tiếng bước chân của Triệu Mô vang lên từ xa đến gần, dường như anh đã nói vài câu với người ở cửa.
Khi anh quay lại, trong tay còn xách hai túi nilon, bên trong là hai tô nhựa được bọc kín.
Triệu Mô đặt đồ lên bàn, nhìn Nguyễn Sao đang nằm trên ghế sô pha, quay lưng về phía mình.
Anh bước tới, muốn đưa tay đỡ cô dậy nhưng cánh tay vừa đưa ra được nửa chừng thì lại thu về, cuối cùng chỉ khô khan nói một câu "Dậy ăn cơm đi." Hai tô mì hoành thánh, trên mặt lơ thơ vài cọng hành.
Nguyễn Sao ngồi phịch xuống ghế, nhận lấy chiếc thìa từ tay anh.
Rất nhạt.
Dạ dày trống rỗng khiến cô cảm thấy khó chịu, rất phù hợp để uống một chút canh thanh đạm.
Cô nhấp một ngụm, nước dùng hơi nóng, rất ấm áp, vừa đủ để sưởi ấm cái dạ dày lạnh giá của cô.
Hơi nóng lan tỏa giữa hai người, đã rất lâu rồi cô không ngồi đối diện với ai đó bên bàn để ăn cơm hay uống canh như thế này.
Cô nắm chặt chiếc thìa, không nhịn được nói với Triệu Mô đang chuẩn bị đứng dậy "Cảm ơn anh." "Không cần." Anh lạnh lùng buông một câụ Sau đó anh rời khỏi bàn, bước về phía phòng bếp.
Nguyễn Sao cứ chần chừ mãi, tiếp tục ngồi đợi thêm một lúc lâu trong phòng khách, nhưng cánh cửa phòng bếp cứ mãi không mở, đến khi cô ngả người vào ghế sô pha ngáp đến lần thứ ba mới nghe thấy tiếng bước chân của người đàn ông chậm rãi tiến đến, sau đó đừng từ trên cao nhìn xuống cô.
"Đi ngủ đi." "Anh định ngủ ở đâu?" Nguyễn Sao ngước mắt lên nhìn anh, cố tình hỏi dù biết rõ câu trả lời.
Triệu Mô chậm rãi nắm chặt tay, môi anh mím thành một đường thẳng "Lên lầu ngủ đi." Dưới ánh đèn, làn da màu đồng của người đàn ông ánh lên những tia sáng ẩm ướt từ mồ hôi, anh vừa từ phòng bếp bước ra, còn chưa kịp thay quần áo.
Những khối cơ bắp săn chắc nổi bật lên do dùng quá nhiều sức, cơ bắp trên cánh tay anh tạo thành những đường cong mạnh mẽ.
Cơ ngực và cơ bụng cũng hiện rõ, ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào chiếc áo ba lỗ màu xám đã bạc màu vì giặt nhiềụ Vành tai Nguyễn Sao đỏ lên, giọng nói càng ngày


⬅ Trước Tiếp ➡