⬅ Trước Tiếp ➡

chớp mắt mấy cái, lại ngồi trên ghế tre nhỏ.
Anh quay lưng về phía cô, cơ bắp trên vai cuồn cuộn, tập trung vào động cơ xe của cô.
Cơn mưa nhỏ bắt đầu rơi, kẻ bị ảnh hưởng đầu tiên chính là mái che bằng tôn cũ kỹ, tiếng động ồn ào từ mái tôn vang vọng khắp khoảng sân nhỏ mọc đầy cỏ dại.
Triệu Mô lấy hộp số to gần bằng nửa thân trên của anh ra, bị rỉ dầu, rung lắc, va đập, chuyển số.
Chiếc xe offroad cũ mà cô gái này mua có rất nhiều vấn đề.
Cả bơm nhiên liệu và hộp số đều gặp sự cố, cũng may là phát hiện kịp thời, nếu để dây dẫn bị hỏng nặng hơn và xe chết máy, chiếc xe này coi như vứt đi một nửa.
Cơn mưa càng lúc càng nặng hạt, anh đóng nắp động cơ, cũng đóng cánh cửa lại.
Đội mưa gió về phòng, Triệu Mô nhận ra cô gái nhỏ đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế nhỏ, tay cầm cốc trà, ánh mắt tò mò quan sát xưởng làm việc của anh.
Anh bỏ hộp số xuống, hơi cụp mí mắt xuống trong lúc chỉnh lại cổ tay áo "Chiếc xe của cô gặp vấn đề khá nghiêm trọng.
Cần phải đặt bộ phận giảm chấn mới từ Quan Thành tới, sẽ mất khoảng hai ngày." Nguyễn Sao nghe không hiểu, chỉ có thể gật đầu theo lời anh nói "Vậy là phải sửa ít nhất hai ngày sao?" Cô khẽ nhíu mày, dường như có chút phiền muộn.
"Ừ, cô có thể tìm chỗ ở tạm trước, ngoài trời đang mưa." Người đàn ông trả lời.
Triệu Mô thản nhiên châm một điếu thuốc, sau đó xoay người ngồi lên ghế sô pha.
Chiếc sô pha đã bị phai màu, lớp vỏ bọc đã bị sờn rách, đến mức ở vài góc còn lộ ra lớp bọt biển màu vàng bên trong.
Đây là lý do tại sao Nguyễn Sao thà ngồi trên chiếc ghế tre không có đệm còn hơn.
Cô đặt tách trà xuống, đứng dậy, có vẻ thản nhiên hỏi "Anh sống một mình ở đây à?" "Ừm." Cô nghe thấy anh đáp.
Đáp án vốn dĩ không nằm ngoài dự đoán của cô.
Bởi vì cách bày trí và trang hoàng trong phòng, mọi thứ đều toát lên vẻ đặc trưng của một người đàn ông độc thân.
Cô đã để ý kỹ từng góc nhỏ trong căn phòng này, nhưng khi nghe trực tiếp từ miệng anh nói ra, cô vẫn cảm thấy có gì đó khác biệt, chắc chắn và chính xác hơn.
Nguyễn Sao đẩy cửa ra, mưa đã nặng hạt hơn nhiều so với lúc trước.
Những bụi cỏ nơi góc sân đã bị ngập tới tận gốc, trông như những đám cỏ nước nổi lên trên mặt hồ.
Cô bước về phía trước vài bước, không có gì che chắn, vai áo đã bị ướt một mảng, mặc dù chiếc ô vẫn nằm trong xe của cô, ngay cạnh khu nhà tôn kia.
Đứng ở cửa một lúc, Nguyễn Sao đếm ba, hai, một rồi lại mở cửa chạy vào trong.
Rầm, rầm, rầm Có tiếng gõ cửa gấp gáp vang lên, dù lẫn trong tiếng mưa lớn nhưng vẫn dễ dàng nghe thấy.
Triệu Mô mở cửa ra, nhìn thấy người phụ nữ lúc này.
Cô đang siết chặt áo khoác, cơ thể mảnh mai của cô không ngừng run rẩy.
Khuôn mặt trước đây vốn hồng hào giờ tái nhợt đi, mái tóc rối bù và hàng mi khẽ run, nước mưa vẫn còn đọng lại trên đó.
Đôi mắt cô ngấn nước, nhìn anh gần như cầu xin.
Khiến cho người ta không thể từ chối.
Anh nghiêng người để cô vào rồi nhanh chóng đóng cửa lại, ngăn cách tiếng mưa rơi bên ngoài.
"Đứng ở ngoài tôi không bắt được xe, không có ai nhận đơn qua ứng dụng cả.
Khách sạn tôi


⬅ Trước Tiếp ➡