⬅ Trước Tiếp ➡

chờ bọn họ tích cóp tiền, tiếp tục đưa cô đi mua điện thoại.
Vãn Phong kỳ thật đối với điện thoãi đã không có gì kỳ vọng, cô đã vô số lần bò lên đỉnh núi, muốn nhìn bên ngoài thế giới một chút, trừ bỏ lượn lờ khói bếp, tất cả đều nhìn không thấy cái gì khác.
Đối lập với ngọn núi này, ở bên kia...
Một cái khoảng khắc gần nhất mà cô tưởng tượng đại khái chính là...
thời khắc cởi chiếc đồng hồ xa xỉ chói lóa của Đại Sơn ra.
Người có tiền có cảm giác gì a?
Cô đem đồng hồ đeo ở trên cổ tay mình, cũng không cảm nhận được cái gì.
Nấu cơm xong, Vãn Phong trước tiên dạy anh rửa mặt đánh răng, lại dạy anh ăn cơm.
Anh sẽ không tự mình ăn cơm, đưa cho anh chiếc đũa anh cũng sẽ không dùng, cái muỗng liền duỗi đến trong chén chọc, chọc đến cơm đều văng hết ra ngoài.
Vãn Phong bất đắc dĩ, chỉ có thể tự mình đút cho anh ăn.
Một bên đút, một bên lấy một muỗng bỏ vào trong miệng chính mình, giương lớn miệng, chỉ vào chính mình hàm răng, “Đại Sơn, như vậy dùng cái muỗng, đem cơm bỏ vào trong miệng, dùng hàm răng như vậy nhai.” Bên cạnh ăn cơm Trình Vũ cười ha ha, “ Chàng ngốc thật sự là sướng nha.” “Ăn cơm xong rồi sao, nhanh chóng đi làm bài tập.” Vãn Phong cũng không quay đầu lại, sắc mặt vẫn là thập phần kiên nhẫn mà hướng Đại Sơn hướng dẫn cách ăn cơm, “A, há mồm, sau đó như vậy nhai...” “Chị, chị trước kia cũng như vậy dạy em ăn cơm sao?” Trình Vũ vùi đầu ăn, khi ngẩng đầu lên, trên mặt còn dính một hạt cơm.
Vãn Phong quay đầu lại xem, đem hạt cơm ở miệng em trai để vào trong miệng ăn, sờ sờ đầu nhóc, “Nói ra em cũng không nhớ rõ, còn muốn hỏi.” “Em đây trước kia cũng sướng quá nga.” Trình Vũ nhìn Đại Sơn nói, “Cùng với anh ta sướng giống như nhaụ” “Nhanh đi ăn cơm.” Vãn Phong không hề quản cậu bé.
Đút Đại Sơn ăn cơm xong, cô mới đem đồ ăn dư lại ăn sạch sẽ, sau lại thay đổi khăn trải giường, đem đệm chăn kéo ra ngoài phơi nqng, lại đem quần áo em trai Trình Vũ gom lại đến trong thao, chuẩn bị lấy đi giặt.
“Đại Sơn?” Vãn Phong vừa ra đến trước cửa, quay đầu lại nhìn cái đuôi nhỏ luôn theo sau mình.
Anh ngồi ở trên giường, cau mày nhìn đai lưng bên hông, anh lấy tau đùa nghịch qua lại như muốn đem đai lưng cởi bỏ.
Nghe được Vãn Phong đang gọi mình, anh ngẩng đầu nhìn qua, cặp mắt đào hoa kia xinh đẹp cực kỳ.
Vãn Phong đều nhìn anh cho đến ngây người một hồi sau đó chớp mắt.
“Đại Sơn?” Cô đi đến trước mặt anh, hỏi, “Anh có muốn hay không cùng tôi đi ra ngoài?” Cô lo lắng cho anh ở trog nhà làm không tốt lại muốn đi vệ sinh sẽ làm ướt quần, hơn nữa em trai còn nhỏ sao có thể chăm sóc cho một người lớn như vậy, cho nên cô dứt khoát đem anh lôi kéo đi ra ngoài.
Anh bị cô lôi kéo, có chút sợ hãi hỏi, “Đi...
Chỗ nào?” Vãn Phong vươn tay, làm ra động tác giặt đồ, lại chỉ chỉ cửa, “Đi, đi giặt quần áo, tôi với anh, chúng ta cùng nhau đi nha.” Cô vươn tay, sờ sờ khuôn mặt anh, “Nghe lời?” Đại Sơn nghe lời mà đi theo cô luôn.
Trên mặt luôn mang theo nụ cười khờ ngốc.
Vãn Phong thở dài, ai, quả nhiên là một anh chàng ngốc Dưới chân núi có một cái hồ, không ít người dân ở trong thôn đều thích đi qua


⬅ Trước Tiếp ➡