Tinh cầu Tư Phổ nằm ở rìa phía Bắc của hệ chủ tinh, vốn là một tinh cầu cấp thấp, tin tức và kỹ thuật đều lạc hậụ Dù có đem theo cả đội ngũ kỹ thuật sang hỗ trợ xây dựng thì ít nhất cũng phải mất khoảng một tuần để hoàn tất giai đoạn nền tảng.
Cố Vi Lan xem qua lịch trình một lượt rồi nhẹ nhàng đề xuất “Cái này có thể để Phó quan Cao sắp xếp người đi cùng. Nếu bây giờ xuất phát luôn thì vẫn kịp giờ.”
Ứng Ngộ lại bất ngờ đóng quang não lại, anh ngẩng đầu nhìn cô hai giây, sau đó rất tự nhiên thay cô ra quyết định “Trợ lý Cố đi với tôi đi.”
Cố Vi Lan cuối cùng cũng không nhịn được, cô buộc phải nhắc nhở anh “Tôi vẫn đang nghỉ phép đấy.”
Ứng Ngộ nghe vậy thì dường như cũng nghiêm túc suy nghĩ chuyện này, đang định lên tiếng thì âm thanh tinh điện đột ngột vang lên.
Ứng Ngộ liếc mắt nhìn qua điện báo, anh thoáng cau mày rồi ấn nút nghe cuộc gọi.
“Vừa nãy Cục Hàng không Tinh vực kiểm tra được chiến hạm thuộc hạm đội của con đã bay thẳng vào khu vực An Thành, việc này đúng là thật hả?”
Do Ứng Ngộ đang bật chế độ phát loa ngoài nên Cố Vi Lan có thể nghe rất rõ giọng người gọi đến là Công tước Ứng.
Dù ông là người luôn nổi tiếng điềm tĩnh, nhưng giọng điệu lúc này lại mang đầy sự giận dữ, rõ ràng là tâm trạng đang đứng bên bờ vực sắp bùng nổ.
Nhưng mà, hết lần này đến lần khác, vị Quan chỉ huy nhà cô vẫn cứ thong thả như không, anh còn đang cúi đầu chỉnh lại vị trí mặt đồng hồ trên cổ tay.
Khi trả lời, giọng anh cũng nhẹ tênh như chẳng có chuyện gì to tát “Là thật.”
Công tước Ứng ở đầu bên kia đột ngột hạ giọng xuống đầy vẻ nguy hiểm “Ta cần một lời giải thích hợp lý.”
Ứng Ngộ lúc này mới ngồi thẳng dậy, khóe môi còn nhẹ cong lên, khẽ nở một nụ cười mơ hồ “Không phải ông cũng đã chỉ đạo toàn quân giấu tôi chuyện thời kỳ mẫn cảm hay sao? Ông càng làm thế thì tôi lại càng tò mò... Đêm đó ở bên cạnh tôi là người phụ nữ như thế nào mà phải khiến Công tước Ứng dốc sức giấu giếm đến thế?”
Người phụ nữ bị nhắc đến đang đứng ngay bên cạnh “...”
Cố Vi Lan vẫn giữ nguyên vẻ mặt không chút cảm xúc, nhưng vành tai cô đã bắt đầu ấm lên như bị hun nhẹ.
“Đó chỉ là một người phụ nữ không quan trọng, không cần thiết để con vì chuyện đó mà phân tâm ”
Công tước Ứng nói, sau đó ông ngưng một nhịp rồi lại tiếp tục, giọng nghe càng nghiêm khắc hơn “Bây giờ ta đang hỏi con chuyện chiến hạm lái thẳng vào An Thành, con đừng có đánh trống lảng với ta ”
Ứng Ngộ khẽ đáp “À.”
Một chữ thôi nhưng được kéo dài giọng vẻ lười biếng, nghe cứ như gió thoảng qua tai.
Công tước Ứng bên kia gần như muốn vỡ mạch máu “Cái thằng ranh con này, đúng là không thể nào giao tiếp nổi Trợ lý Cố có đó không, gọi cô ấy qua nhận tinh điện cho ta ”
Nghe vậy, Ứng Ngộ thờ ơ liếc mắt nhìn sang phía Cố Vi Lan.
Cố Vi Lan trừng trừng nhìn anh, tức đến mức nghẹn họng nhưng vẫn không dám bật lại lời nào.
Rõ ràng người gây chuyện là anh mà sao anh còn có gan nhìn cô kiểu đó? Còn tỏ vẻ oan ức như thế là sao?
Cố Vi Lan cảm thấy mình sắp sửa không nhịn được mà mắng anh một trận cho hả dạ thì đúng lúc đó, Ứng Ngộ bỗng nghiêng nhẹ đầu chậm rãi cúi xuống, trong ánh mắt lặng lẽ kia lại có một chút dò xét ngơ ngác.
Tựa như thật sự không hiểu vì sao cô lại đang nổi nóng.
Cố Vi Lan chợt khựng một nhịp.
...Thật sự muốn chết.
Giờ phút này, chỉ cần thấy Ứng Ngộ nghiêng đầu nhìn sang, Cố Vi Lan lập tức không nhịn được mà đầu óc lại lạc trôi, trong đầu đã tự vẽ ra cảnh anh khẽ lắc lư hai cục sừng nhỏ trên đầu, trông quả thực là vô cùng đáng yêụ..