⬅ Trước Tiếp ➡

không thấy một mống.
Hứa Triển đành loẹt quẹt đôi dép lê chạy thẳng xuống chân núi.
Xuống núi rồi thì nên làm gì đây?
Trên người không có tiền, chắc chắn không thể bắt xe về trường, chẳng lẽ chặn người đi đường cầu cứu?
Chỉ có thể vậy thôi.
Uông Nhất Sơn không rời biệt thự, chỉ cần báo cảnh sát kịp thời, bức ảnh thối nát kia sẽ không bị truyền ra ngoài… Chạy khoảng hai mươi phút, cuối cùng thì cô cũng tới được chân núi.
Ven đường có một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi đang dựa vào chiếc Mercedes Benz đen nói chuyện với người trong xe.
Hai mắt Hứa Triển sáng lên, cô chạy nhanh đến rồi hô to “Cứu Anh giai ơi Cứu ” Hai người đàn ông thấy Hứa Triển chạy đến, im lặng chốc lát rồi xuống xe.
Hứa Triển biết áo sống trên người không được chỉnh chu, cũng không biết hai người này có chịu giúp mình hay không nữa.
Vừa rồi chạy một mạch, tim cô đập thùm thụp, cổ họng khô khốc, cô ôm ngực, cố gắng nói “Anh…anh giai, có thể cho em mượn điện thoại báo cảnh sát được không, em…em gặp phải người xấu…” Một người khá đẹp trai trong hai người có vẻ suy nghĩ, sau đó lấy di động ở túi áo trong ra, mở khóa và bấm một dãy số, rồi đưa cho Hứa Triển.
Hứa Triển thầm thở phào nhẹ nhõm, cô biết mình đã thoát khỏi nguy hiểm rồi, xem ra là gặp được người tốt.
Cô nhận điện thoại, nghe thấy ba tiếng tút rồi có người bắt máy.
Cô lập tức nói mà không cần suy nghĩ, “Alô?
110 phải không?
Tôi muốn báo án Tôi gặp phải người xấu, anh ta bắt cóc tôi từ trường đến đây, còn…còn ép tôi chụp ảnh, các anh mau cho người đến bắt anh ta đi…” Hứa Triển nói một thôi một hồi mà đầu dây bên kia vẫn không có ai trả lời.
Hứa Triển sợ đối phương cúp máy nên cuống quýt gọi, “Alô, alô.” “Triển Triển, em khiến anh Uông thật sự thất vọng.” Giọng nói khàn khàn của Uông Nhất Sơn đột nhiên vọng ra.
Hứa Triển hoảng sợ, ném phắt điện thoại đi, kinh hãi nhìn hai người đàn ông.
“Cô Hứa, lên xe thôi.
Uông tổng còn đang chờ cô ăn sáng ” Một người đàn ông lễ phép nói.
Hứa Triển trừng mắt nhìn, quay ngoắt đi định chạy tiếp.
“Cô Hứa, đừng lãng phí thời gian nữa, cả ngọn núi này là của Uông tổng, muốn ra ngoài thì phải qua được cánh cổng giám sát hai tư giờ…” Hứa Triển dừng bước, giờ đã rõ ràng.
Cô là Tề Thiên Đại Thánh, là con khỉ bị người ta giam trong lòng bàn tay.
“Yên tâm, em có thể làm loạn hơn nữa tôi cũng vẫn không đánh em.” …..
Lúc cô trở lại biệt thự, Uông Nhất Sơn đã ăn sáng xong, cũng thay xong bộ âu phục đen, cổ tay áo sơmi trắng lộ ra ngoài, cúc tay áo đá quý lấp lánh.
Bộ âu phục cắt may thủ công tôn lên từng đường nét cứng cỏi trên người đàn ông, tô đậm dáng vẻ của một doanh nhân, quả thật là rất xuất sắc.
Hứa Triển mới “tập thể dục buổi sáng” xong, lại thêm ý đồ chạy trốn thất bại, nên uể oải vô cùng, đầu tóc bù xù, gương mặt tái nhợt.
Đứng đối diện Uông Nhất Sơn, “cái cây” tơi tả này như đang làm nền cho một mỹ nam khôi ngô tuấn tú.
Uông Nhất Sơn không ngẩng đầu, chỉ đưa tài liệu cho một người đàn ông phía sau Hứa Triển, dặn dò anh ta vài câu, rồi mới lạnh lùng nói với Hứa Triển “Em có mười phút để ăn sáng, nhanh lên ” Đểu thật Anh ta biết thừa mình không trốn được, thế mà không chịu nói sớm,


⬅ Trước Tiếp ➡