Chương 5
là gì?
Thật sự là đánh chết cũng không nghĩ ra.
“Anh chính là tên đó…là…” Thấy người kia không đáp lời, bất đắc dĩ, Hứa Triển vỗ trán rồi cười khúc khích.
Nhìn Hứa Triển cười đến cứng gò má, người kia mới dứt khoát duỗi tay ra, “Anh là Uông Nhất Sơn, đã lâu không gặp.” Đúng Uông Nhất Sơn Bên tai cô loáng thoáng tiếng đọc đồng dao lanh lảnh hồi còn ở quê “Nước mắt lưng tròng, đồ chó ghẻ, gió vừa thổi, đã phát run, đồ chó ghẻ ” Bây giờ ngẫm lại, lúc còn bé, cô đúng là quá liềụ Cầm đầu một nhóm đặt biệt danh cho người ta chưa nói, lại còn trổ tài hơn người mà chế thành một bài thơ Quả nhiên là mầm non ưu tú của khoa tiếng Trung Tuy nói là “đồng ngôn vô kỵ”, nhưng xem ra, anh chàng họ Uông vẫn để bụng chuyện này, nếu không tại sao anh ta vừa đến đã khoe vết sẹo kia ra, mà vết sẹo đó là do cô cắn để lại… Đồng ngôn vô kỵ Trẻ con nói chuyện với nhau không phải kiêng dè gì.
Hứa Triển vẫn còn đang ù ù cạc cạc, Uông Nhất Sơn đưa tay ra mà cô vẫn như không thấy, chỉ đờ đẫn nhìn anh ta.
Uông Nhất Sơn không sốt ruột, chậm rãi thu tay về rồi đút vào túi quần, bình tĩnh nói “Em là sinh viên ở đây?
Học ngành gì?” Cuối cùng, Hứa Triển cũng hoàn hồn lại được, “Ừ, tôi học ở đây…Thôi, vừa nãy trên khoa báo có cuộc họp, tôi đi trước đây, có thời gian liên lạc sau ” Nói xong, cô còn không thèm chờ phản ứng của Uông Nhất Sơn đã xoay người hấp tấp chạy qua cánh cửa nách.
Đúng là “nhà họ Uông có chó, nuôi thế nào mà thành người được” Thằng ranh tồ tẹt ngày xưa, sao giờ lại đẹp trai kinh khủng như thế Quê Hứa Triển nổi tiếng có nhiều than đá.
Có điều, những hầm than đá nhiều như sao lại đa phần hoạt động phi pháp.
Chỉ cần có kĩ thuật, thầu một đỉnh núi, sắm thêm ít thiết bị và thuê công nhân, núi vàng núi bạc đã trong tầm tay.
Cô còn nhớ năm mười tuổi, mẹ cô tái giá, đến khi bà mang thai sáu tháng cũng đúng vào kỳ nghỉ đông.
Giờ cơm trưa, lúc nào cô cũng ăn trước rồi cầm cặp lồng cơm mang đến cho bố dượng ở hầm than.
Thường xuyên qua lại, Hứa Triển phát hiện ra, cứ thỉnh thoảng lại có một chiếc xe “bán bánh bao” màu vàng đỗ ở trước cửa khu khai thác.
Hôm đó cô cũng đi đưa cơm như mọi ngày, vừa đi qua góc tường thì chiếc xe đã lao vụt tới.
Mặc dù chiếc xe đã được phanh lại nhưng Hứa Triển vẫn ngã ngồi xuống đất do không đề phòng, cơm và thức ăn trong cặp lồng văng tứ tung.
Là chiếc xe “bán bánh bao” đó đâm vào cô.
Thứ lỗi cho đồng chí Hứa lúc đó còn trẻ người non dạ, trong mắt cô, xe hạng A với xe bán bánh bao chẳng có gì khác nhaụ Bước từ trong chiếc xe hoành tráng ra, là một tay tài xế cũng hoành tráng không kém.
Phải biết rằng Hứa Triển cao một mét năm nhăm, là đứa cao nhất khối, thế nhưng tên tài xế kia còn thấp hơn cô một cái đầụ Cuộc sống trong nội thành thế nào đây Trẻ con sao lại suy dinh dưỡng đến thế Tên tài xế không cao nhưng mồm miệng độc địa, còn chưa xuống xe đã quát hỏi Hứa Triển đang ngồi phịch dưới đất là có phải chán sống rồi không.
Sau này Hứa Triển mới biết được, đó là con trai duy nhất của ông chủ hầm than, tên là Uông Nhất Sơn, ngốc ngốc thế mà lại hơn cô hai