⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 12

thân thê như ngọc ngang dọc trên giường, cả người thiêu nữ giàn dụa xuân thủy óng ánh, nhìn dâm uế dơ bân cực kỳ, hắn chán ghét nói " Triệu nữ gia thật lanh lẹ, nhanh như vậy đã bò lên long sàng năm" "Ô ô ô..." Triệu Yên Yên khóc nức nở lắc đầu, mắt tên điên này bị mù rồi sao?
Rõ ràng là nàng bị phụ hoàng hắn trói, là bị cưỡng hiếp không thể phản kháng.
"Chảy nhiều nước bẩn như vậy, cô thấy ngươi không thích hợp làm cung phi, ngược lại làm kỹ nữ hầu hạ ngàn nam nhân thì hợp hơn".
Thái tử hung tợn chế nhạo nói, hai mắt đỏ máu vì tức giận, gương mặt tuấn tú tràn đầy hận thù.
Triệu Yên Yên trừng lớn hai mắt nhìn về phía hắn, giọt lệ nặng hạt lại thi nhau trào ra khóe mắt.
Hắn lại ác ý nói nàng thành như vậy.
Lưu Thông thấy nàng khóc dữ dội, hắn càng hưng phần thêm, tiếp tục giễu cợt nói "Hai lần ta gặp ngươi, đều là nằm trên giường nam nhân khác, đều bị nam nhận đè dưới thân sờ mó, vì sao luôn là ngươi?
Hả?
Triệu Yên Yên?
Vì sao luôn là ngươi?" Thanh âm hắn càng ngày càng lớn, cuối cùng gần như là rống giận.
Thiếu chút nữa thôi, nàng đã là nữ nhân của phụ hoàng.
Ghê tởm Quá ghê tởm, làm người muốn ói.
Khuôn mặt tuyệt mỹ của thiếu nữ buồn bã rơi lệ, nếu đổi là nam nhân khác thấy nàng khóc lóc thảm thương như vậy, tâm can sớm đã tan nát.
Nhưng thái tử chỉ lạnh lẽo nhìn nàng, khoé miệng nhấc lên ý cười trào phúng.
Hai tay thái tử vắt ở phía sau, dáng người cao lớn, uy nghiêm cao ngất, trên người toát lên phong thái ung dung cao quý.
Hắn thay đổi giọng điệu, thờ ơ cười nói "Đừng nóng vội tìm giường nam nhân trèo lên nữa, Triệu Yên Yên, ngươi rẻ tiền như vậy, sẽ có một ngày, ngươi sẽ đi đến chỗ ngươi nên ở." Triệu Yên Yên hoảng sợ nhìn hắn, không hiểu hắn đang nói cái gì.
Thái tử hận ghét Triệu gia ra sao, nàng đại khái cũng biết rõ.
Giờ phút này, tên tà ác này âm trầm tươi cười, làm nàng như bị đóng băng cứng tại chỗ, hoàn toàn bị nỗi sợ cắn nuốt.
Lưu Khải từ chỗ mẫu phi biết được tin phụ hoàng muốn cưới Triệu Yên Yên.
Hắn không màng mọi thứ mà chạy thẳng đến cung Càn Thanh, cùng lắm thì thân phận hoàng tử này cũng không cần.
Nhưng lúc hắn chạy tới, hoàng đế và thái tử đều đã rời khỏi, Triệu Yên Yên ăn mặc chỉnh tề, nước mắt giàn dụa đầy mặt, một mình đi ra khỏi cung điện.
"Yên Yên" Lưu Khải vội vàng chạy đến, hai người cùng nhau đi đến cửa phía Nam, Khi cách xa vài cung điện, xung quanh yên tĩnh không có người, hắn mới lên tiếng hỏi "Bệ hạ bắt nạt muội?" Hai tiếng "phụ hoàng" hắn không hề nhắc đến.
Cho dù thiên tử tự làm phụ thân hắn lúc lên 6 tuổi, nhưng nếu người khinh nhục Triệu Yên Yên, thì không còn là phụ hoàng hắn.
"Không có, thái tử điện hạ đã kịp thời cứu ta" Sắc mặt Triệu Yên Yên tiều tụy nói.
"Thái tử?" Trong giây lát, Lưu Khải liền hiểu được, "a" một tiếng, nói "Cũng thật hợp tình hợp lý, hắn làm sao có thể chấp nhận nữ nhân Triệu gia tiến cung nữa" Lưu Khải tiền nàng một đường đến cửa phía Nam, hai người im lặng trầm mặc hồi lâụ Trong lòng nàng đã không còn ý định muốn gả cho biểu ca, nàng muốn rời khỏi hoàng để, thái tử càng xa càng tốt.
Cho dù về sau, cô mẫu có triệu kiền nàng, nàng cũng sẽ tận lực tìm cách né tránh vào cung.
Lưu Khải cũng tâm sự nặng nề, lần này là may mắn thoát nạn, nhưng lần sau có thể còn sao?
Mấy ngày về sau, biểu


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡