⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 3

mới kinh sợ nhượng bộ, đồng ý sẽ không bao giờ lập Triệu thị làm hậụ Thái tử mới là nhi tử ruột duy nhất của hoàng đế, càng là được bồi dưỡng làm trữ quân từ nhỏ.
Hoàng đế dù có mê muội bị ma quỷ ám ảnh đến đâu cũng sẽ không trở mặt thành thù với trữ quân, làm lung lay quốc gia.
Có lẽ, trong lòng hoàng đế cảm thấy hối tiếc, nếu không phải năm đó Triệu Huề sinh nở ảnh hưởng đến thân thể, nếu nàng vì hắn sinh hạ hoàng tử, có lẽ cái ghế thái tử này cũng không đến lượt cho Lưu Thông ngồi yên.
Mối hận của Lưu Thông đối với dòng họ Triệu thị, sớm đã thâm nhập cốt tủy.
Thiếu nữ trước mắt hiện ra nhan sắc khuynh quốc, thậm chí so với Hoàng quý phi trong cung Hoa Dung còn mỹ diễm tuyệt luân hơn, trong lòng hắn đầy cười nhạo, xem ra đám người Triệu gia cũng chỉ có chút bản lĩnh này, đem nữ tử bôi dưỡng thành nhân quyền quý vừa đoan trang vừa hồ ly , lẩy sắc đẹp mưu câu tiền đồ gia tộc.
Chỉ là, trữ quân là hắn, người làm chủ thiên hạ tương lai cũng là hắn.
Người Triệu gia mộng tưởng ra sao thì cũng phải thành hư không, một ngày nào đó nếu hắn không còn chỗ cố kỵ nào, tuyệt đối sẽ không cho người Triệu gia sống an yên.
"Ngươi bị câm sao?" Lưu Thông lạnh giọng hỏi.
Khuôn mặt kiều diễm thiếu nữ đang phẫn nộ, ngay cả bộ dáng tức giận của nàng cũng đẹp đến kinh người, nàng nhỏ giọng nói "Thần nữ không có gì để nói" Thanh âm uyển chuyển như chim chích hót, khiến cho người nghe xong xương cốt đều tê dại.
Tay Lưu Thông cầm dây cương, theo bản năng dùng sức siết chặt, như là phải bắt được cái gì, rồi lại không bắt được thứ gì.
Hắn hừ lạnh một tiếng, đạp ngựa đi rồi, tư thế oai hùng phấn chấn, khí thế bức người.
Triệu Yên Yên lạnh lùng nhìn hắn rời đi, mãi đến khi không còn nhìn thấy bóng người, nàng lúc này mới làm một cái mặt quỷ về phía hắn, hừ giọng nói "Ta khinh" Triệu Yên Yên đi vào cung Hoa Dung thỉnh an, Hoàng quý phi Triệu Huề cùng hoàng tử Lưu Khải sớm đã chờ đợi từ lâụ Sau khi ba người gặp mặt nhau, bọn họ lại cẩn thận nhìn nhau một lúc.
Dáng vẻ uy nghiêm của cô mẫu nàng vẫn như cũ, nhưng suy nghĩ giữa hai hàng lông mày của người càng ngày càng nghiêm trọng, thoạt nhìn như tâm sự nặng nề.
Biếu ca nàng dáng người cao lớn, nhưng gương mặt kia lại là khuôn mặt tuấn mỹ của người Triệu gia, xuất hiện ở trên người nam nhân như vậy, nhìn có vài phân thân nam tướng nữ.
Bất quá nguyên nhân cũng là vì chính gương mặt này, những năm gân đây biêu ca vân luôn được thiên tử yêu ai yêu cả đường đi.
Triệu Yên Yên ban đầu có nhan sắc xinh đẹp độc nhất vô nhị, nhưng sau khi ba năm tu hành trở về, khiến cho khí chất của nàng vừa cạo quý lại thuần khiết, càng thêm rời xa khói lửa của nhân dân.
Lưu Khải từ nhỏ đã thích nàng, hiện giờ lại thấy nàng trổ mã đến thoát tục siêu phàm như vậy, may mà hôn sự của hai người bọn họ sớm đã được gia đình bàn bạc xong, cho nên lúc này trong lòng hắn vô cùng ngọt ngào.
"Biểu muội mau ngồi ghế đi" Hắn tự mình đứng dậy, đỡ nàng ngồi xuống, thân mật mà ngồi bên cạnh nàng.
"Lâu rồi con không được gặp cô cô, cô cô gần đây có khỏe không?" Triệu Yên Yên ngoan ngoãn vấn an.
Triệu Huề ở trước mặt người trong nhà cũng không cần phải diễn trò, chua xót cười nói "Ta vẫn khỏe, đợi hai con thành hôn xong, ta cũng an lòng" Hoàng đế năm nay đã 45


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡