Chương 14
không khí trên núi vô cùng mát mẻ.
Nhưng Tống Mạch lại cảm thấy rất nóng, quần áo của hắn đều ướt đẫm cả sau lưng.
Không thể nhìn nàng, hắn nhắm mắt lại.
Không được động vào nàng, hắn lại thật cẩn thận.
Động tác đã chậm nay càng chậm hơn, càng tra tấn người hơn, trước khi tiến hành còn băn khoăn quá nhiều nên cả quá trình lại càng không thể nhanh chóng chấm dứt.
Vì dây lưng của nàng buộc rất lằng nhằng, nên khi buộc ngón tay hắn không cẩn thận đụng phải da thịt vùng bụng của nàng, mềm mại trơn bóng, khiến cho hắn tâm thần rung động.
Đang muốn chuyển rời tâm tư để quên mất xúc cảm kia đi, nàng đột nhiên phát ra một tiếng kêu nhỏ bé yếu ớt, giống như sợ hãi lại giống như xấu hổ, theo gió núi bay vào tai hắn.
Tống Mạch muốn điên rồi.
Vì sao hôm nay lại xuống núi bán lâm sản cơ chứ?
Về sớm nửa ngày hoặc trễ nửa ngày, không phải sẽ không vướng phải chuyện này sao?
Nhưng mà nếu hắn không tới, nhất định tiểu sư phụ này sẽ bị tên ác độc kia khi dễ...
Nàng thoạt nhìn mới chỉ có 14, 15 tuổi, vẫn là một tiểu ni cô, tên ác nhân kia thật sự là táng tận lương tâm.
Phẫn nộ dần dần bình ổn lửa nóng không nên có trong lòng Tống Mạch.
Hắn đưa tay về phía dưới, đụng tới giày của nàng, sau đó sờ đến quần ngoài của nàng, bởi vì không có tiết khố ngăn trở cho nên hắn không cần cố kỵ nhiều lắm, nhanh chóng mặc xong quần ngoài.
Hắn xoay người mở to mắt, ánh mắt dừng ở truy y màu đen đang lẳng lặng nằm trên bụi cỏ.
C hỉ cần mặc xong cái này, hắn có thể giải thoát rồi.
truy y = áo ngoài màu đen của nhà sư, ni cô Đường Hoan nhìn theo bóng dáng cao lớn của hắn, khẽ mỉm cười.
Mặc quần thì có thể nằm mặc nhưng áo thì sao?
Nàng rất muốn xem thử hắn định làm thế nào.
Tống Mạch ngẩn ngơ tại chỗ một lát sau đó nhìn thấy thân cây hòe bên cạnh, hắn nảy ra một ý.
Hắn lấy truy y màu đen rồi quay lại với Đường Hoan đã nhắm mắt thêm lần nữa nói, "Tiểu sư phụ, ta ôm người đi đến dưới tàng cây mặc quần áo, mạo phạm." Đường Hoan thật sự không nghĩ tới hắn sẽ dùng biện pháp như vậy, vốn nàng còn tưởng hắn sẽ để nàng tựa vào lòng hắn.
Nhưng mà không sao, nàng vẫn có biện pháp.
"Làm phiền thí chủ." Nàng vừa sợ hãi vừa thẹn thùng đáp.
Tống Mạch không nói chuyện, phủ truy y lên người nàng, nâng gáy nàng lên, tay kia nhanh chóng hoạt động, sau khi xác định đã dùng xiêm y bao lấy hết người nàng mới ôm người lên, mở to mắt đi đến dưới tàng cây.
Vừa muốn mặc quần áo, lại còn muốn nhắm mắt sao?
Nhân lúc hắn không nhìn thấy, Đường Hoan thừa dịp hắn buông nàng ra nắm lấy truy y chuẩn bị mặc vào cho nàng mà nhanh chóng lặng yên không một tiếng động tuột dây yếm ra.
Nàng tựa vào thân cây, Tống Mạch nửa quỳ ở một bên, trước tiên đặt tay phải nàng vào trước, tay trái của hắn nâng gáy nàng lên, tay phải giữ chặt xiêm y, tính xuyên qua sau lưng nàng.
Tư thế này, nếu người ngoài nhìn thấy, chính là cảnh nam nhân ôm nữ nhân.
Hai cánh tay hắn vây quanh nàng, cái cằm cương nghị của hắn ở ngay trước mặt, Đường Hoan ngửa đầu liền có thể nhìn thấy đôi môi đang mím lại cùng đôi mắt đang nhắm chặt của hắn.
Thì ra trêu đùa người đứng đắn lại thú vị đến thế.
Ngay lúc