⬅ Trước Tiếp ➡

thí chủ yên tâm, ta chắc chắn sẽ giữ kín miệng, tuyệt đối không tổn hại đến danh dự của thí chủ..." Tống Mạch cười khổ, hắn là một đại nam nhân ở trong núi đã lâu, còn cần gì để ý đến danh dự?
Nhưng tiểu ni cô này, giờ khắc này, nàng không lo lắng cho mình thế nhưng lại muốn giữ danh dự cho hắn, nàng không sợ hắn sẽ nổi lên ác ý sao?
Nàng cứ vậy mà tin hắn sao?
Đúng rồi, rõ ràng giữa nàng với sư muội có khoảng cách, mới vừa rồi tỉnh lại còn thấy hắn cứu nàng, đủ thấy nàng lương thiện thế nào.
Nếu như thế, chỉ cần hắn không thẹn với lương tâm, không làm thất vọng niềm tin của nàng đối với hắn, thì giúp nàng có gì đâu?
Tra tấn này, chẳng qua là tại hắn suy nghĩ nhiều quá.
"Buộc như thế nào?" Sau khi tỉnh táo lại, hắn trầm giọng hỏi nhưng vẫn còn có chút xấu hổ.
"Thí chủ, thí chủ cứ tùy tiện thắt một nút chắc chắn là được rồi, gáy một cái, thắt lưng một cái, ở sau có dây, thí chủ, ngươi, ngươi thấy làm thế nào tiện thì làm đi." Tống Mạch "ừm" một tiếng.
Sau đó là một khoảng im lặng thật lâu, hắn đang nghĩ cách làm thế nào để thắt cho nàng.
Dường như làm cách nào cũng không tránh được tiếp xúc thân thể?
Nếu không phải thân mình nàng đã mềm nhũn đến nỗi không thể ngồi được thì sẽ thuận tiện hơn biết bao nhiêụ Tống Mạch thở dài, thắt một mảnh vải che mắt lại, "Tiểu sư phụ, người yên tâm, ta..." Đường Hoan mỉm cười nhìn hắn, giọng nói đầy vẻ tín nhiệm, "Ừ, thí chủ là người tốt, ta tin ngươi." "Vậy Tống mỗ đắc tội." Tống Mạch cũng ngồi xuống dựa vào thân cây, im lặng một lát mới hỏi "Xiêm y, ở đâu?" "Vừa rồi lúc ngươi để ta xuống dưới, đã rơi ở trên đùi ta." Đường Hoan nhìn theo dải băng che mắt hắn, cố nén không cười thành tiếng.
Tống Mạch trong mộng thật sự rất dễ đùa giỡn, không biết có giống với người thật hay không?
Hẳn là không thể nào, khối băng giết người không chớp mắt đó khẳng định sẽ không có nhiều kiên nhẫn như vậy đi quan tâm tới một tiểu ni cô.
Đường Hoan sờ sờ cổ, khóe môi hiện lên nụ cười trả thù.
Hắn không để cho nàng hái nên mới giết nàng, vậy là tưởng nàng sẽ không hái được hắn sao Mắt thấy tay Tống Mạch sắp đụng đến cái yếm, Đường Hoan nhỏ giọng nhắc nhở "Đi lên phía trên một chút." Nói xong lặng lẽ ưỡn ngực.
Vì thế, ngón tay thô ráp của Tống Mạch liền đụng phải một khối mềm mại.
"Đừng..." Đường Hoan khóc ra tiếng, mềm mại sợ hãi.
Tống Mạch như bị phỏng mà rụt tay về, hai tai nóng rực.
Hắn, không phải đã động vào...
"Thí chủ, ta, không phải,, lúc ngươi đưa ta tới đây nó đã rớt xuống dưới." Đường Hoan đọt trong chốc lát, thấy hắn không có ý tứ nhào lên nên nàng vội vàng nhỏ giọng giải thích.
Tống Mạch không biết nên nói gì, nếu nàng không trách hắn, hắn cũng đành coi như chưa đụng vào nàng, tay hạ xuống, sờ soạng dưới đùi nàng.
Lúc sau hắn động vào một vật mỏng manh, rất giống như vải.
Tống Mạch xoay người, lần tìm dây yếm sau lưng nàng, may mắn lúc trước đã thoáng nhìn qua, hắn cũng có ấn tượng với cái yếm, có thể phân ra bên trên bên dưới.
Cảm thấy đã đúng rồi, hắn quay lại, trải yếm ra đùi, nói "Tiểu sư phụ, có thể ghé vào đùi ta được chứ?" Đường Hoan nhíu mày nhìn hắn ""Ừm, nhưng mà ta, không động đậy được a..." Tống Mạch không nói chuyện,


⬅ Trước Tiếp ➡