Chương 24
rồi lại đi, nàng đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân.
Có phải là Tống Mạch không?
Nhìn chằm chằm ngã rẽ trước mặt, Đường Hoan nghĩ ngợi một lát, sau đó nàng đặt thùng nước xuống, co chân ôm đầu gối ngồi xuống cạnh đó, giấu mặt trong lòng bàn tay, nho nhỏ thút tha thút thít.
Tốt nhất nên là Tống Mạch, nếu không phải Tống Mạch, nàng có diễn trò cũng uổng công.
Vì thế, khi Tống Mạch mang theo hai con thỏ xám đi tới, chỉ thấy một tiểu ni cô ngồi dưới tán cây, dường như đang khóc.
Hắn thoáng nhìn qua sau đó lập tức bối rối dời tầm mắt.
Y phục trên người ni cô nào cũng giống nhau, Tống Mạch cũng không biết ni cô kia là ai nhưng không hiểu vì sao, vừa mới thoáng thấy bóng người, hắn liền nghĩ tới tiểu ni cô hôm qua gặp, chính là tiểu ni cô hại hắn trằn trọc một đêm cũng không tài nào ngủ được.
Tống Mạch mím môi, không chớp mắt đi thẳng về phía trước.
Là ai thì cũng không liên quan, hắn đi đường hắn là tốt rồi, hai người bọn họ chẳng liên quan gì tới nhaụ Khoảng cách càng ngày càng gần, bước chân Tống Mạch càng thêm nhanh hơn.
Tuy Đường Hoan chôn mặt trong lòng bàn tay nhưng từ khe hở cô vẫn nhìn thấy ống quần của nam nhân với đôi giày vải.
ở gần đây chỉ có một người nam nhân là Tống Mạch, ngườibước tới rất có khả năng là hắn.
ngay tại lúc người nam nhân kia chỉ còn cách nàng năm bước chân, Đường Hoan dụi dụi mắt, nâng gánh nước lên, làm bộ muốn tiếp tục lên núi.
Chẳng qua, khi xốc gánh nước lên, quay ra, nàng vô tình nhìn thoáng qua phía trước mặt, "Tống thí chủ?" Thùng nước trong tay bỗng "bùm" một tiếng rơi xuống, nước văng ra khắp nơi, chảy dài trên đường núi, thấm ướt một khoảng đất rộng.
"A..." Đường Hoan gấp gáp chạy tới nhặt lại thùng nước bị đổ, lại không cẩn thận trượt chân ngã về phía trước.
Tống Mạch không kìm được vươn tay ra, bàn tay đã vươn ra nhưng trong lòng chợt do dự, rốt cuộc hắn vẫn không đỡ nàng.
Đường Hoan thành công ngã lộn đầu xuống đất.
Nàng kinh ngạc, không ngờ rằng nam nhân mới ngày hôm qua còn nhiệt tình giúp đỡ thế mà hôm nay lại không hề đỡ nàng.
Nhưng mà nàng lại nhanh chóng thay đổi chiến lược, một tay xoa xoa mắt cá chân, chỉ để sườn mặt đối diện với Tống Mạch, đỏ mặt nói "Minh Tuệ vụng chân vụng tay, đã để Tống thí chủ chê cười." Trong giọng nói không giấu được ngượng ngùng và bất an của bản thân khi gặp hắn, cũng có sự khẩn trương lo sợ khi giáp mặt với người khác.
Tuy Tống Mạch kìm nén mình không ra tay giúp đỡ nhưng thấy tiểu ni cô té ngã, ánh mắt hắn vẫn luôn dõi theo nàng, sợ nàng lăn xuống.
Mắt thấy nàng chỉ ngã ngồi ở đằng kia, Tống Mạch đang muốn nhìn về nơi khác, bỗng nghe tiếng nàng nói.
Tầm mắt liền cứng lại.
Tia nắng rực rỡ xuyên qua cây rừng chiếu lên người nàng, mũ ni cô màu xanh xám phía trên, càng nổi bật lên vẻ trắng nõn tinh tế của khuôn mặt nàng.
Bởi vì nàng quay mặt đi nên Tống Mạch chỉ có thể nhìn thấy mi mắt như cánh bướm của nàng rủ xuống, thấy nàng khẽ cắn cánh môi hồng nhuận, còn có cái cằm thanh tú và cần cổ thon dài của nàng.
Cũng không biết bởi vì nàng ngượng ngùng đáng thương hay là bởi giọng nói uyển chuyển mềm mại của nàng mà tim Tống Mạch lại đập nhanh hơn.
Tiểu ni cô này, vì sao luôn khiến cho hắn sinh ra những cảm