Chương 5
năng cứu nàng lần thứ hai.
Đường Hoan không dám chậm trễ nữa, liền lấy tư thế này ghé vào ngực của hắn, thừa dịp trước khi hồn phách vì đau quá mà bay ra nàng uống luôn viên Dẫn mộng đan, cúi đầu hôn lên đôi môi của hắn.
Khác hắn với khí chất trong trẻo lạnh lùng của hắn, môi hắn ấm ấm, mềm mềm, cảm giác thật tuyệt...
Đường Hoan không nhịn được liếm liếm môi hắn, đang muốn mở khớp hàm của hắn ra, đột nhiên có một sức mạnh từ đâu tới hút nàng vào, trong đầu nàng nhất thời trống rỗng.
Trong phòng không có lấy một tiếng động.
Trên giường có một đôi nam nữ, không hề động đậy.
Bọn họ dùng tư thế thân mật nóng bỏng nhất ở cùng một chỗ, vậy mà lại giống như đã ngủ say, khuôn mặt thả lỏng.
Kết giới xung quanh không ngừng lưu chuyển, phát ra những tia sáng, tựa như đang vuốt ve, vỗ về, ổn định hồn phách của nữ nhân trên giường.
Âm tào địa phủ, Sư phụ vốn đang cưỡi trên người diêm vương chợt nhíu mày.
Diêm vương không khỏi đau lòng, dừng lại thế công "Có phải sâu quá, khiến nàng đau không?" Sư phụ lắc đầu "Không phải, chỉ là đồ đệ của ta...A, chàng muốn làm gì?" Diêm vương xoay người đem bà đặt ở dưới thân, sắc mặt khó coi đến cực điểm "Bổn vương hầu hạ nàng còn không thoải mái sao?
Dám phân tâm ư " Nói xong lại vội vàng tiếp tục động tác vừa rồi.
Sư phụ bị tập kích bất ngờ nên không thể suy nghĩ gì nữa.
Mưa gió qua đi, sư phụ mị nhãn như tơ nhìn nam nhân lạnh lùng cao ngạo đang tắm rửa cho bà, trong đầu nghĩ rằng, đồ đệ ngốc dám cưỡi lên người Tống Mạch, tuy nói là để giải dâm độc trên người hắn, cảnh trong mơ của hắn kết thúc khi bắt đầu giấc mộng mới nhưng nếu đồ đệ có thể thành công hái Tống Mạch được chín lần.
Vậy sau khi Tống Mạch tỉnh lại, bị cảnh trong mơ kia khiến lòng rung động, có lẽ sẽ tha không giết đồ đệ nữa?
Tựa như nam nhân bên cạnh bà đây, lạnh lùng như thế, còn không phải phục tùng bà sao?
Đồ đệ ngốc, vi sư chờ con thành công Sắp tới hoàng hôn, ở phía tây mặt trời khuất một nửa sau dãy núi, chỉ còn lại một nửa chiếu hồng cả ánh nắng chiềụ Cả ngọn núi được bao phủ trong ánh chiều tà, nửa sáng nửa tối.
Dưới núi khói bếp nổi lên bốn phía, dân thôn đều đang chuẩn bị làm cơm chiềụ Trên núi, cổ thụ mọc dày đặc, trừ bỏ tiếng chim cùng côn trung kêu vang, cũng chỉ có gió thổi lá cây xào xạc, tiếng nước chảy róc rách.
Đường Hoan ngồi bên suối, kinh ngạc nhìn hình bóng chiếu ngược trong nước, mãi lâu sau vẫn không thể hoàn hồn.
Sư phụ nói nàng có thể vào trong mộng của Tống Mạch, nàng cũng không tin tưởng lắm.
Cho đến khi một chùm sáng trắng hiện ra,nàng thấy mình đột nhiên bị đưa tới một nơi thực chân thật.
Nàng đương nhiên đã từng mơ, trong mơ ngoại trừ chuyện khiến cho nàng sợ hãi hoặc vui sướng thì bối cảnh xung quanh đều rất mơ hồ.
Sau khi tỉnh lại nàng chỉ mơ hồ biết được mình đã mơ thấy chỗ nào, gặp được người nào, đã xảy ra chuyện gì nhưng tuyệt đối không hề có cảm nhận chân thật như thế này.
Gió là nhẹ nhàng, không khí thì tươi mát, lỗ tai lại ong ong.
Bên cạnh có tiếng tiểu ni cô đang oán giận với nàng, nói hôm nay không thể xin đủ số tiền sư phụ đã giao, lại về muộn như vậy, nhất định sẽ bị phạt.
Đường Hoan nhìn bộ