Chương 20
việc, niệm thêm nhiều kinh nhưng Minh Tâm đói đến hoa mắt, lúc lên núi không cẩn thận ngã xuống...Người xem, trán muội ấy đã rách đến chảy máụ"Minh Tâm phối hợp ngẩng đầụRốt cuộc Tĩnh Từ sư thái cũng mở mắt, liếc mắt nhìn nàng một cái sau đó lại tiếp tục nhắm mắt, thản nhiên nói "Chúng ta ở trong am, cho hai người các ngươi ra ngoài hóa duyên ít nhất cũng đã được cái gì đó, những người khác đều nói ta đã quá nuông chiều các ngươi, để các người lười biếng, còn biết mưu mẹo.
Vi sư đương nhiên biết các ngươi tốt, chỉ là do ăn nói vụng về.
Nhưng vì chặn miệng các nàng, nên vẫn đành tiến hành một khiển trách nhỏ.
Minh Tâm, trên người ngươi có thương tích, đến Phật đườngquỳ một đêm là được.
Minh Tuệ, ngươi quỳ cùng với Minh Tâm.
Mười ngày sau đó, nước trong am chúng ta sẽ đều do ngươi gánh, nhớ là phải dậy sớm, không được làm hỏng việc.
Được rồi, các ngươi đi đi."Đường Hoan không thể tin nhìn bà già trước mắt "Sư phụ..."Minh Tâm chạy nhanh tới che miệng nàng sau đó đẩy nàng ra ngoài "Minh Tuệ, sư phụghét nhất là tranh cãi với chúng ta, tỷ nhẫn nhịn một chút đi, nếu để sư phụ tức giận, sợ là sẽ phạt tỷ nhiều thêm.
Tỷ yên tâm, sáng mai muội sẽ đi gánh nước cùng tỷ, trước hừng đông nhất định có thể gánh giúp tỷ được mấy thùng."Nàng còn chưa nói hết, nàng vừa nói Đường Hoan liền nhớ ra...Am Ngọc Tuyền có bốn cái lu lớn, mỗi cái lu đều cần 7,8 thùng nước mới có thể đầy .
.
.
Phật đường vừa tối lại vừa tĩnh lặng, gió đêm theo cửa sổ thổi vào, rất lạnh.Minh Tâm quỳ gối trên bồ đoàn, cả gáy đầy mồ hôi, nhưng vẫn không ngừng cầu xin Phật tổ phù hộ cho Minh Tuệ."Két" một tiếng, có người đẩy cửa gỗ đi vào.Minh Tâm sợ tới mức kêu lên, run run quay đầu, nhận ra hình dáng mảnh khảnh kia chính là Minh Tuệ, vội vàng nhỏ giọng hỏi "Thế nào?
Không bị ai nhìn thấy chứ?"Đường Hoan lắc đầu, xoay người đóng cửa lại, ôm bụng đến bên cạnh Minh Tâm.
Ở đó trải 12 chiếc bồ đoàn, chính là do nàng tự lấy trải ra.
Hơn nửa đêm rồi, mệt mỏi cộng thêm đói bụng đã cả ngày, còn bắt nàng quỳ cả đêm sao?Nằm mơ đi Minh Tâm nguyện ý quỳ ở đó là do nàng ấy ngốc, Đường Hoan mới không thèm chịu khổ thế đâụNàng mệt mỏi nằm xuống, cuộn mình thành hình con tôm.
Không có cách nào, nàng đã đói cả ngày rồi, ngay cả nói cũng không có sức nói, ôm bụng giữ chút hơi còn có thể dễ chịu hơn một tẹo.Nàng như vậy, Minh Tâm không cần hỏi cũng biết, Minh Tuệ nhất định chẳng trộm được thứ nào ăn.Cũng đúng, trong am chưa bao giờ nấu nhiều cơm, các tiểu ni cô bình thường cũng chỉ có thể ăn no lưng lưng.
Nàng với Minh Tuệ về muộn như vậy, cho dù có thừa bánh bao với cháo trắng cũng đã bị các sư tỷ chưởng quản phòng bếp ăn hết rồi.
Sư phụ không nói lời nào, làm sao người ta có lòng để lại cho các nàng?Nhưng mà nàng cũng không ngờ Minh Tuệ lớn mật đến thế, trước kia tuy nàng ấy cũng rất cơ trí nhưng vẫn luôn nhất nhất nghe lời sư phụ nói.Nhìn theo bóng dáng đang nằm ở đó, nếu nói lòng không có hâm mộ là không thể nào.
Nhưng nàng cũng không dám nằm xuống, nàng không có can đảm như Minh Tuệ.Bụng đói kêu vang, Minh Tâm không có khí lực nghĩ ngợi gì nhiều, nàng cố gắng vững vàng quỳ, tiếp tục yên lặng niệm kinh.Đường Hoan nhắm mắt lại, một chút buồn ngủ cũng không có.Nếu hôm nay không gặp Tống Mạch, Tĩnh Từ sư thái phạt nàng như thế, còn không cho cơm ăn, nàng chắc chắn sẽ trốn.Thế mà cố tình