⬅ Trước Tiếp ➡
Tính tình y rất tốt, nếu không thì chẳng có nhiều tiểu nha hoàn tranh nhau muốn vào ở trong Tú Xuân Viện đến thế.
Nhưng Bảo Hoa lại không dám tiếp xúc gần với y.
Đặc biệt là khi nghĩ đến dáng vẻ điên cuồng, khác xa thường ngày của y vào cái đêm đó, khiến người ta sợ hãi đến mức không dám dễ dàng nhắc đến.
“Ba tháng trước, ta cùng mẫu thân đến chùa Đàn Hương trả lễ, trên đường qua Tây Sơn đã gặp phải một đám cường đạo, ta cùng gia nô đều bị chúng bắt giữ, ngươi có còn nhớ không?”
Bảo Hoa gật đầụ
Dĩ nhiên nàng nhớ, lúc đó nàng cũng ở trong đám gia nô ấy. Khi ấy nàng chỉ là một hạ nhân thô kệch ở viện giặt giũ, vốn không có cơ hội đi cùng, nhưng vì một nha hoàn tên Tang Nhược quyết định mang nàng theo.
Sau đó, phủ Tuyên Quốc Công đã cứu Mai Khâm trở về nguyên vẹn, nhưng những nha hoàn như nàng lại mang tiếng không hay, các phu nhân và tiểu thư trong phủ đều không chịu nhận dùng.
Chỉ có Mai Khâm nhân hậu, sai những người già quen làm việc nặng ra trang viên làm việc, trả lương tháng cao, còn những cô nương trẻ thì được giữ lại Tú Xuân Viện, không đành lòng để họ chịu khổ.
Nhờ vậy, Bảo Hoa mới có cơ hội từ một hạ nhân thô bỉ trở thành nha hoàn trong Tú Xuân Viện.
Mai Khâm là người cần kiệm, số nha hoàn hầu hạ trong phòng không nhiều, nên khi thiếu người, Bảo Hoa cũng từng vào phòng hầu hạ y, mài mực, dâng trà.
Vì vậy, nàng giống như những người khác, ngưỡng mộ vị tam công tử phong hoa tuyết nguyệt này, mà Mai Khâm cũng nhớ đến gương mặt trang điểm lố bịch của nàng.
Y bỗng mỉm cười “Bảo Hoa, từ nay ngươi giống như Thuần Tích và các nàng ấy, làm nha hoàn thân cận của ta, được không?”
Y đề bạt Bảo Hoa, cũng là muốn thay nhị ca bù đắp cho nàng phần nào.
Dẫu sao hôm nay nàng cũng không đáng phải chịu tai họa bất ngờ này.
Y tín Phật, tin vào nhân quả, thực ra cũng không muốn nhị ca bị tổn hại âm đức.
Nhưng Bảo Hoa lại hiểu nhầm ý y.
Nàng nghĩ rằng y làm vậy là vì chuyện xảy ra vào cái đêm ấy, mặt nàng bất giác nóng bừng lên.
Nàng vui mừng đến nỗi không nói nên lời
“Ta... ta rất nguyện ý...”
Nàng căng thẳng đến nỗi mồ hôi rịn ra, Mai Khâm nhìn lớp phấn son trên mặt nàng bắt đầu hòa lẫn, khuôn mặt trở nên lem luốc, khiến người ta có phần không chịu nổi.
Trước đây y luôn tôn trọng sở thích của Bảo Hoa, nhưng nếu sau này nàng ở gần y thường xuyên, y hy vọng nàng chú ý giữ sạch sẽ hơn.
Y bỗng nắm lấy tay Bảo Hoa, khiến nàng còn đang kinh ngạc đã bị y dẫn tới trước giá gỗ.
Trên giá gỗ đặt một chậu nước, Mai Khâm tự tay nhúng khăn vào nước, vắt khô rồi gọi Bảo Hoa lại gần.
Bảo Hoa toàn thân cứng đờ, cho đến khi chiếc khăn lạnh lẽo chạm nhẹ lên mặt nàng, nàng mới hiểu Mai Khâm định làm gì.
Nàng theo bản năng muốn lùi lại, nhưng bị một tay của Mai Khâm giữ lấy lưng.
Giọng nói trầm thấp dịu dàng vang lên “Đừng động đậy.”
Bàn tay nhỏ giấu trong tay áo của nàng siết chặt, cuối cùng không dám nhúc nhích nữa.
Từng chút một, cảm giác nặng nề trên mặt dần biến mất.
Mai Khâm lau đi vệt phấn trắng cuối cùng trên cằm nàng, rồi cẩn thận quan sát, không khỏi sững sờ.
Bảo Hoa không dám thở mạnh, đôi mắt long lanh như phủ sương, vô thức nhìn hắn đầy bối rối.
Nàng thở nhẹ, khóe mắt hơi đỏ, vẻ đẹp này còn hơn cả lớp son phấn.
Nàng như đóa đào bí ẩn trên cành, diễm lệ đến mức khiến người ta nhìn mà choáng váng.
Mai Khâm thoáng ngỡ ngàng, buông tay ra.
Vừa rồi khi nắm tay nàng, y không nghĩ đến lễ nghi, nhưng giờ chợt nhận ra nàng lại đẹp đến nhường này...
Tim Bảo Hoa đập thình thịch, tưởng chừng sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
“Tam gia thích ta như vậy sao? Vậy... vậy sau này ta sẽ không thoa phấn nữa...”
⬅ Trước Tiếp ➡