Cố Thanh Thanh thu hồi ánh mắt, trầm thấp cười nhạt: “Tôi đi công ty các người? Là đi tập đoàn Lãnh thị, hay là đi giải trí Hoàng Đình?”
Lãnh Tư Thành nhàn nhạt nhìn cô một cái, khẽ nhíu mày, giống như còn thật đang suy nghĩ thay cô, rồi sau đó mới nói: “Cô học chính là kế hoạch quảng cáo, đi tập đoàn Lãnh thị cũng không có quá nhiều cơ hội phát triển. Chi bằng đi giải trí Hoàng Đình. Từ mặt bằng quảng cáo làm lên, sau đó là quảng cáo ti vi, thậm chí biên đạo gì đó.”
Lãnh Tư Thành nói nói, còn bổ sung một câu: “Đương nhiên, loại chuyện đi công ty khác làm việc này, cô nghĩ cũng đừng nghĩ.”
Cố Thanh Thanh càng là không cân bằng, trong lòng tựa hồ có loại dòng khí xông thẳng, một câu không cẩn thận liền nói ra miệng: “Tôi đi giải trí Hoàng Đình, giúp những người phụ nữ đó của anh làm tạo hình chụp MV quay quảng cáo?”
Bình thường cô nói chuyện xem như cực có chừng mực, biết Lãnh Tư Thành không thích cô hỏi đến việc riêng của mình, cho nên chưa bao giờ từng hỏi đến trải qua của anh và những người phụ nữ đó.
Nhưng hôm nay, nghe ý tứ lời nói của Lãnh Tư Thành, có lẽ anh thật sự nghe xong Trần Văn Tiệp mách lẻo, trong lòng có chút hoài nghi chuyện cô đi bên ngoài làm việc, lại khó chịu cô nhằm vào Trần Văn Tiệp, cho nên mới nói như vậy đi?
Trong lòng đột nhiên liền có chút ủy khuất. Anh đi bên ngoài tìm phụ nữ không sao cả, những người đó ở sau lưng nghị luận cô, khinh thường cô, cô cũng có thể cười cho qua chuyện. Nhưng vì người phụ nữ khác, những phụ nữ đó còn rõ ràng ở dưới tình huống làm sai, trở về tìm cô phiền toái, trong lòng cô làm sao cũng không qua được.
Có lẽ là trong giọng nói có chút phập phồng khác với bình thường, Lãnh Tư Thành quay đầu lại nhìn cô một cái, trong mắt, có một tia cảm xúc nghiền ngẫm khó có thể phát hiện .
“A, phải không? Tôi không dự đoán được -- cô lại có thể còn sẽ chú ý những chuyện đó.”
Cố Thanh Thanh bị câu huyền diệu này của anh nghẹn trong lòng không thoải mái: “Những truyền thông rách nát kia của anh cả ngày đều đưa tin, cho dù mỗi ngày tôi bế quan không ra, chỉ xem máy tính TV cũng đều sẽ biết.”
Không nghĩ tới, sau khi Lãnh Tư Thành nghe xong những lời này, không chỉ có không tức giận, ngược lại -- còn cười đắc ý.
Một bên khóe môi của anh hơi hơi gợi lên, chân dài mở ra, thẳng đi đến bên sô pha ngồi xuống, hai chân thoải mái xếp chồng, đầu nghiêng một chút, cằm vừa nhấc. Ngón tay thon dài, nhẹ nhàng đánh tay vịn sô pha, như là giống đực đang khoe khoang chính mình có được càng nhiều giống cái, cười khẽ nhìn cô.
Một đêm bao nhiêu tiền (6)
“Như thế nào, biết duyên phụ nữ của tôi không tồi, cô là -- ghen ghét sao?”
Cố Thanh Thanh bị anh vừa hỏi, cả người có chút hết khí, cô cũng hối hận chính mình vừa mới “Nói lỡ”.
Anh đã từng lạnh lùng nói với cô, chuyện ghét nhất trong đời, chính là có người khoa tay múa chân với chuyện của anh.
Đặc biệt là, phương diện bạn gái của anh.
Kia còn là, lúc năm thứ nhất bọn họ kết hôn, nhìn thấy anh thay đổi người phụ nữ thứ ba, cô cũng nương men rượu hỏi qua anh một lần. Kết quả, khi đó anh là trả lời như thế nào?
Anh chỉ là lạnh lùng nhìn cô một cái, hơi hơi nhướng mày phong, giọng nói còn lạnh hơn ánh mắt anh: “Cố Thanh Thanh, cô quên lời mẹ cô từng nói qua? ‘ Hiền lương thục đức ’, không phải là thái độ mà phụ nữ tầng lớp các người nên có khi đối đãi với chồng sao? Cô ở trước mặt bà ta đáp ứng thật tốt, còn nói, tôi cho cô tiền, nuôi một nhà các người, giúp anh trai cô giải quyết vấn đề khó, cô liền sẽ thuận theo đợi ở một bên, cho dù tôi đi ra ngoài tìm mười hay tám người phụ nữ, cũng tuyệt đối sẽ không ly hôn. Như thế nào, là tiền của tôi cho không đủ nhiều, thỏa mãn không được ‘ hiền huệ ’ của cô? Hoặc là, tôi có bao nhiêu người phụ nữ, cô sẽ để ý? Hay là nói -- cô, yêu tôi?”
“Anh đừng hiểu lầm, tôi không có ý tứ này.” Nhớ tới quá khứ, Cố Thanh Thanh lắc đầu giải thích, “Tôi chỉ là cảm thấy…… Những người phụ nữ đó treo anh trên miệng, hành sự kiêu ngạo, báo chí đưa tin đều ra, nói bọn họ là ‘ ỷ thế hiếp người ’. Chính anh có lẽ không quan trọng, nhưng liên lụy thanh danh công ty, cũng không phải chuyện tốt gì……”
Nghe được cô nói như vậy, Lãnh Tư Thành nhíu nhíu mày, ý cười trên khóe môi nháy mắt thu liễm.
Rồi sau đó, ánh mắt anh híp lại, thanh tuyến cũng nâng lên, “Liên lụy thanh danh công ty? Công ty giải trí không sợ không có thanh danh, chỉ sợ không có lăng xê, tựa như quảng cáo. Cô học quảng cáo nhiều năm như vậy, sách đọc được đều vào trong bụng chó rồi à?”
Trời đất chứng giám, những lời nói vừa rồi tuyệt đối là suy nghĩ cho anh, cũng không phải châm chọc anh: “Tôi chỉ là kiến nghị, không phải……”