Cô Gái Cá Tính
Chương 20
⬅ Trước Tiếp ➡

trong mắt hắn hiện lên một mạt ám sắc, hắn cúi người hung hăng hút cắn vùng cổ bóng loáng trắng tinh của cô, hương khí nhàn nhạt thấm vào cánh mũi hắn.
Không phải là một thương hiệu nước hoa nào, mà là mùi hương thoang thoảng vốn thuộc về thân thể cô.
Lúc này đây, dù cho áo sơ mi đã rơi khỏi miệng cô, nhưng ý thức của Quý Du Nhiên đã tan rã, cả người cô đắm chìm vào khoái cảm nhục dục tràn đầy.
Giải thích gì đó, hiểu lầm gì đó, đã sớm biến mất hoàn toàn khi Giản Đông Thần mang đến cho cô từng đợt từng đợt cao trào.
“A… chậm, chậm một chút ” Móng tay của Quý Du Nhiên mượt mà no đủ cắm thật sâu vào cánh tay của Giản Đông Thần, thân thể cô như bị điện giật mà run rẩy vài cái, một cổ sóng nhiệt mãnh liệt từ cửa tử cung phóng ra bên ngoài.
Giản Đông Thân hơi hơi ngừng lại, tiếp đó vùng eo tiếp tục mãnh liệt trừu động thêm mấy chục cái, sau đó mới ngừng nghỉ.
Ngay khi hắn rút côn thịt từ trong thân thể của Quý Du Nhiên, một luồng tinh dịch trắng đục cùng phóng tới phía trên cánh hoa sưng đỏ của cô, tích táp nhỏ xuống dưới.
Giản Đông Thần nhìn tinh dịch của chính mình đang dính trên cửa huyệt của Quý Du Nhiên, trong lòng trầm xuống.
Hắn vậy mà không mang bao.
Hắn cũng không thích làm tình mà không mang bao cao su, nhưng lần này lại phá lệ.
Những ngón tay trắng nõn của Quý Du Nhiên trong quá trình làm tình kịch liệt vừa rồi đã kéo đi một lớp da của Giản Đông Thần, qua một lúc cô mới chậm rãi khôi phục lại thần trí, vừa định mở miệng nói Giản Đông Thần buông cô xuống, nhưng còn chưa kịp cất lời, Giản Đông Thần liền một lần nữa kéo lấy người cô, nhấc cặp mông tuyết trắng của cô lên, lại lần nữa đi vào.
Khi bạn đang ngủ say, thì cho dù âm thanh như tiếng hát thiên tiên cũng sẽ biến thành ma âm.
Giống như Quý Du Nhiên lúc này, tiếng chuông đáng yêu từ di động của cô đang không ngừng xuyên thấu cô, bức cô không thể không tỉnh dậy.
Quý Du Nhiên sờ tay về phía đầu giường, nắm lấy di động, cô xốc một bên mắt nhìn về màn hình.
Mẹ.
Một chữ này làm Quý Du Nhiên trong nháy mắt có chút ngu ngốc, cô lập tức từ trên giường ngồi dậy Phía giường còn lại không có người, căn phòng to lớn nhưng hoàn toàn yên ắng, trừ bỏ tiếng chuông điện thoại của cô thì không còn âm thanh nào khác, Giản Đông Thần không biết đã rời đi khi nào.
Quý Du Nhiên nhẹ nhàng thở ra, cô hắng giọng, ấn xuống nút nghe trên điện thoại.
“Dạ, con nghe nè mẹ.” Từ nhỏ đến lớn, cô chưa bao giờ dùng đến xưng hô này, thanh âm trong cổ họng Quý Du Nhiên nghẹn rất lâu mới nói được chữ “mẹ” này.
“Nhiên Nhiên, con còn chưa thức dậy đúng không Mẹ đã nói với con bao nhiêu lần rồi, nhất định không được bỏ buổi ăn sáng, con không nhớ sao?
Giờ này đã hơn 9h rồi.” Lời dặn dò của người phía đầu kia điện thoại toát ra sự quan tâm nồng đậm, Quý Du Nhiên cảm thấy trong lòng như được đặt một lò sưởi, hun cho cô thật ấm áp.
“Mẹ à, hôm nay là cuối tuần mà.” Lúc này đây, Quý Du Nhiên đã gọi thuận tiện hơn rất nhiều, cô thậm chí còn cảm thấy nói ra chữ “mẹ” này còn khiến cô có chút nghiện, hận không thể kêu nhiều thêm vài tiếng.
Điện thoại bên kia yên tĩnh trong chốc lát, mẹ Quý cười thở dài “Haiz Là


⬅ Trước Tiếp ➡