⬅ Trước Tiếp ➡
Editor: Dĩm
Lục Sâm hai mắt đỏ hoe, ấn mạnh bờ vai trắng nõn.
Lúc này côn ŧᏂịŧ của anh tuy đã vào trong tiểu huyệt của cô nhưng nó quá to nên không thể đi vào hoàn toàn, chỉ có một phần ba là đã chui vào được, còn hai cái bao lớn thì vẫn còn ở bên ngoài.
"Bảo bối, thả lỏng một chút? Hả?"
"Em như vậy, tôi không làm em đau, em làm sao có thể nhớ được?"
Lục Sâm vẫn đỏ mắt, lại thô bạo đẩy về phía trước.
Nhưng là, đau quá! Đau quá!
Cô đau đớn như thể bị công cụ tra tấn, nơi giao nhau của họ có một vệt máu đỏ tươi.
Cô không kìm được nước mắt nữa, dùng tay vùng vẫy với sợi dây, cố gắng thoát khỏi sự kiềm chế của anh.
"hu, đồ cầm thú, sao anh lại đối xử với tôi như vậy?"
Lục Sâm hừ lạnh một tiếng: "Bảo bối, tôi đã cho em một đêm đầu tiên khó quên. Em có vui không?"
Bạch Từ nhắm mắt lại, lông mi run rẩy không kìm được, nước mắt trong suốt như pha lê thấm ướt khóe mắt.
"Đi ra ngoài, đi ra ngoài!"
"Không được nữa! Không được nữa!"
"Tôi muốn chia tay! Đồ cầm thú!"
"Tôi muốn về nhà, tôi muốn về nhà! hức!"
Lục Sâm siết eo cô thậ mạnh, trong lời nói của cô tràn đầy kháng cự: nói cái gì? Về nhà sao?"
"Bảo bối ngoan, từ nay đây sẽ là nhà của em, em không bao giờ được rời xa tôi nữa, ngày đêm bị tôi làm, tiểu huyệt của em sẽ bị sưng tấy lên, sống bằng tϊиɧ ɖϊ©h͙ của tôi mỗi ngày, còn phải vì tôi mang thai, sinh con cho tôi. Trở thành nô ɭệ tìиɧ ɖu͙© của chính tôi. "
Bạch Từ vai kịch liệt run lên, cả bộ ngực trắng nõn cũng run, anh làm sao có thể nói ra lời như vậy? Những lời thô tục như vậy sao có thể thốt ra từ miệng anh?
Anh bảo cô làm gì, tìиɧ ɖu͙©, nô ɭệ?
Cô run lên khi nghĩ đến điều này, tại sao? Tại sao?
Cô càng khóc dữ dội hơn: "Anh cút đi! Tôi muốn kiện anh! Anh cưỡиɠ ɧϊếp! Tôi muốn tống anh vào tù! ô ô!"
Vừa nghe thấy từ tù, toàn thân lập tức tràn ngập tức giận, đôi mắt chim ưng nhìn chăm chú vào cô.
"Em muốn tôi đi tù à? Vậy tôi chấp nhận cái tội danh này, trước hết để tôi làm chết em đã!"
Cho đến giờ, anh mới vào được hai phần, đây mới chỉ là bắt đầu, cô không thể chịu đựng được nữa, sau này cô phải làm sao đây?
Anh nâng đôi chân gầy của cô lên cao, gác lên vai anh. Hai tay bắt đầu nhào nặn bầu vυ".
Bạch Từ cảm thấy rằng cơ thể của cô đã trải qua một sự thay đổi kỳ lạ mà cô chưa từng trải qua trước đây.
Hai đầṳ ѵú bị anh xoa nắn bắt đầu săn chắc và hồng hào, ngón tay thô ráp của anh đi đến đâu cũng để lại cho cô cảm giác ngứa ngáy khó chịu, trong miệng khát nước muốn nuốt nước miếng.
Toàn thân, nhất là hạ thể như bị hàng ngàn con sâu bọ kiến
ăn thịt, còn sinh ra cảm giác rùng mình, có thể cảm nhận rõ ràng cô đang đi tiểu?
Làm sao chuyện này có thể? Xấu hổ làm sao.
Bạn có đi tiểu khi bạn quan hệ tìиɧ ɖu͙© không?
Lục Sâm cảm thấy toàn thân ướt đẫm mật hoa, tuy rằng lúc trước đi vào nhưng cũng không cảm thấy sảng khoái bao nhiêu, hiện tại tế bào khắp người đều kêu ầm ĩ.
Thật là tuyệt!
Các lớp trên bức tường bên trong, bao phủ mọi phần của cây gậy thịt to lớn của anh, như tưới mật ong,
“Không được, em muốn đi tiểu, mau ra ngoài đi!” Bạch Từ mặt đã đỏ rồi, gốc tai cũng đỏ lên.
"Ha."
Lục Sâm bị cô làm cho thích thú, sao bảo bối của anh lại đáng yêu như vậy? Làm sao anh nỡ buông đây?
"Bảo bối, đây không phải là nướ© ŧıểυ, đây là nước của em!"
Anh cười xấu xa, siết chặt khuôn mặt cô: "Bảo bối, em thật đáng yêu, thật đáng yêu, tôi rất muốn ăn em!"
Lúc này mật hoa của cô như thác lũ, từ nơi giao cấu chảy ra, chất nhờn màu trắng trông vô cùng da^ʍ mỹ, nham nhở.
Anh duỗi ngón tay ra, lau ở đó và đưa trước mặt cô, như thể cầu xin tín nhiệm.
"Bảo bối, nhìn xem, đây là mật dịch của em."
"Bảo bối của tôi đúng là búp bê nước, nước chảy ra nhiều như vậy, còn nói không cho tôi làm? Hả?"
"Đúng là bảo bối dâʍ đãиɠ khẩu thị tâm phi, còn không để cho tôi làm? Hả?"
Nghe những lời anh nói, trong lòng cô đáng lẽ phải tức giận nhưng lại có một cảm giác thỏa mãn, cô thật sự là một người dâʍ đãиɠ như vậy sao?
"ô ô, không phải, không phải, anh không thể nói như vậy!"
Cô khóc thút thít, ngực nhấp nhô dữ dội, nước mắt không ngừng tuôn ra.
Lục Sâm dùng mu bàn tay lau đi giọt nước mắt trên khóe mắt, sau đó di chuyển khuôn mặt của cô, hôn thật chặt lên đôi môi mỏng gợi cảm của cô, lau đi tất cả những giọt nước mắt lấm tấm.
Hơi thở ấm áp làm cho cô cảm thấy có chút lâng lâng, tựa hồ vẫn là Lục Quân ôn nhu ân cần, nhưng giữa hai đùi dưới thân đau đớn khiến cô tỉnh táo nhận ra mình không phải đang nằm mơ.
Anh khắc sâu nụ hôn lên má cô, rồi xuống cổ thiên nga trắng nõn như đang hút thuốc phiện, nhắm mắt nếm trải, hít hà toàn bộ hương thơm từ cơ thể cô vào trong mũi.
Từ cổ, đến ngực, đến eo, đến bụng dưới, khắp cơ thể cô đều bị anh hôn, cắn.
Cô bắt đầu run rẩy, tê dại theo nhịp điệu của anh, đôi môi anh như có ma lực đặc biệt có thể khiến cả người cô chấn động, lỗ huyệt dưới thân cũng không ngừng chảy ra nước.
Lục Sâm cảm thấy côn ŧᏂịŧ bị tiểu huyệt gắt gao mυ"ŧ lấy, không còn cảm giác khô khốc nữa, còn có thể tiến tới lùi lại một chút.
Côn ŧᏂịŧ không có dấu hiệu mềm xuống, anh đứng thẳng người, ôm lấy eo thon, đâm sâu vào tiểu huyệt như máy đóng cọc, điên cuồng thọc vào rút ra.
Òm ọp òm ọp, lạch cạch.
Một bên là tiếng dâʍ ŧᏂủy̠ tràn ngập nơi hai người giao hợp, một bên là tiếng giường lay động.
Bạch Từ hoàn toàn không có chuẩn bị, cứ như vậy bị đâm kịch liệt, cô không thể nào chịu được bắt đầu hét lên, khóc thút thít.
Cô càng khóc càng lợi hại, bầu ngực cũng rung lên xuống theo tiếng khóc.
Lục Sâm càng ngày càng điên cuồng cùng hưng phấn, ra vào không ngừng nghỉ, chín nông một sâu, từng bước từng bước để cô trầm mê trong du͙© vọиɠ.
Mỗi một lần điên cuồng tiến lên, cô nhịn không được phát ra một tiếng thê lương, kêu thảm thiết, kèm theo đó là tiếng thở dốc nặng nề của Lục Sâm.
“A!... Từ bỏ.... Chịu không nổi... thao cho tôi....”
Cô nhíu mày thật chặt, ngón chân trắng nõn không kìm được bắt đầu co quắp lại, cú đâm dữ dội khiến cô hoàn toàn không thể chịu được.
⬅ Trước Tiếp ➡