⬅ Trước Tiếp ➡
Editor: Dĩm
Bạch Từ sinh ra đã không có lông, dù là tiểu huyệt hay nách, cô đều trong trắng và thuần khiết.
"Bảo bối, em khóc cái gì? Hả?"
"Bên dưới chảy nước, bên trên không ngăn được phải không?"
"Còn khóc? Nước mắt cũng là dâʍ ŧᏂủy̠, quả nhiên là bảo bối dâʍ đãиɠ!"
Anh vươn chiếc lưỡi dài của mình ra quét qua khóe mắt cô, hút hết nước mắt của cô vào miệng, như một dư vị ngọt ngào.
"Bảo bối ngon quá! Bảo bối nói phải không? Hả?"
Miệng nở một nụ cười xấu xa, anh dùng tay phải véo một vạt mông cô, xoa nắn như thể véo ngực cô.
Bạch Từ đã bỏ cuộc, cô nói đi nói lại với bản thân rằng đây chỉ là một phản ứng sinh lý bình thường, cô không phải là một người dâʍ ɖu͙© như vậy, cô nhắm chặt mắt lại để cho những giọt nước mắt trong vắt chảy xuống.
Ngón chân non mềm trắng nõn đang co quắp từ từ thả lỏng, hoa huyệt đang co rút chặt chẽ cũng thả lỏng.
Lục Sâm làm cô đến chết đi sống lại.
Anh đã nghĩ như vậy và anh đã làm như vậy.
Lục Sâm há miệng, đưa đầṳ ѵú hồng đã cương cứng vào trong miệng, ngậm lấy.
Bảo bối của anh thực sự rất ngon.
***
Ánh ban mai thổn thức, ánh nắng dịu nhẹ chiếu vào phòng ngủ qua khe cửa sổ.
Bạch Từ lông mi khẽ run, sau đó chậm rãi mở mắt ra.
Hai tay Lục Sâm ôm lấy vòng eo mảnh mai trắng sứ, hai chân kẹp giữa hai chân mảnh mai của cô, hai thân thể trần trụi như hòa vào nhau không thể tách rời.
Người xem nhìn vào còn ghen tị đỏ mắt, vết nước tại nơi gặp gỡ từ lâu đã rút hết, nhưng vết trắng và nhờn để lại, cũng như cây gậy thịt cứng cáp của anh, đều bị vùi vào trong đó, khô khốc mà ngăn chặn.
Cô tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, nhưng toàn thân bị ôm chặt trong vòng tay anh, muốn rút chân ra khỏi hai chân anh, nhưng cô không thể cử động được.
Ở phía trên đùi cô, có thể cảm nhận rõ ràng hai chân của anh đang cọ sát vào đôi chân mềm mại mịn màng của cô.
Trong khi gã khổng lồ vẫn chưa tỉnh hẳn và còn trong tình trạng ngủ, cô muốn nhanh chóng thoát khỏi nanh vuốt của anh.
Do quá căng thẳng nên tiểu huyệt bắt đầu co rút không kiểm soát được, kẹp chặt lấy côn ŧᏂịŧ.
Lục Sâm là ai, anh nhạy bén cỡ nào, anh đã thức dậy từ
khi bạch Từ bắt đầu di chuyển.
Cô càng vùng vẫy, anh càng ôm chặt, cô càng muốn đi thì anh càng không chịu buông ra.
Cô không ngừng cọ xát, nhiệt độ giữa hai chân anh dần tăng lên, côn ŧᏂịŧ cũng dần ngóc đầu dậy.
Cô kinh hãi, tại sao thứ này lại đứng lên?
"Từ Từ, em đang làm gì? Hả?"
Cô ngước mắt lên nhìn anh, đôi mắt sâu thẳm như vực sâu giếng cổ, nhìn cô chăm chú, như có thể nhìn thấu suy nghĩ của cô.
Côn ŧᏂịŧ ban đầu được nhồi vào tiểu huyệt của cô một cách yếu ớt, nhưng giờ cô có thể cảm nhận rõ ràng qυყ đầυ đã dựng thẳng lên và áp sát vào đường hầm.
"Thả tôi ra, tôi cầu xin anh, được không?"
Đôi mắt cô đỏ hoe, giọng run run và khóc không ngừng.
Cảm giác xấu hổ này thật kỳ lạ, cô không muốn tiếp tục, anh trở nên kinh khủng như vậy, cô không thể ở lại được nữa, nhất định phải rời xa anh.
Đúng, rời xa anh, không thể ở đây lâu hơn nữa, cô muốn chia tay anh.
"Anh đã có được em rồi, em muốn về nhà."
Cô đau khổ van xin, giờ tiểu huyệt cô vẫn bị côn ŧᏂịŧ to lớn của anh điều khiển, cô không dám kɧıêυ ҡɧí©ɧ anh nói chuyện như chia tay.
"Ngoan, bảo bối, em nghĩ thế nào?"
Anh cười khúc khích và vuốt nhẹ mái tóc gãy gần tai cô: "L*иg giam này anh xây là chỉ để dành cho em!"
Bạch Từ ánh mắt dần dần trở nên đờ đẫn, ý anh là sao, muốn giam cầm cô? Không cho cô ra ngoài?
“Vậy thì anh giúp em tháo dây trước, được không?” Cô van xin.
Lục Sâm mỉm cười, hôm qua anh chơi đùa thân thể của cô suốt đêm, chỉ mặc kệ đôi tay trắng như ngọc kia đang bị trói.
Anh giúp cô tháo sợi dây, đưa cổ tay đỏ ửng của cô lên miệng rồi thổi nhẹ.
Bạch Từ không dám nói, chỉ có thể để anh làm gì.
"Lục Quân, anh không thể như vậy, anh không thể như thế này, em nếu không đi làm sẽ bị khiếu nại, còn có, anh cứ như vậylà phạm pháp. Nếu có người biết... "
Cô đỏ hoe mắt, nghẹn ngào thuyết phục anh, giờ cô chỉ muốn ổn định tinh thần cho anh để anh thả cô đi, để anh không bao giờ bắt được cô nữa.
Tuy nhiên, cô vô tình nhìn thấy một vết sẹo dài rõ ràng trên cánh tay anh, hình như đã lâu rồi.
Đầu óc cô như muốn nổ tung, như thế nào sẽ, tại sao lại như vậy?
Hô hấp ngừng lại, không có khả năng, không có khả năng.
Trước đây cô nhiều nhất nắm tay Lục Quân và rất ít khi hôn, nhưng sau khi nhìn thấy cánh tay của anh, anh không có vết sẹo như vậy.
"Anh là ai? Anh không phải Lục Quân! Đồ khốn nạn!"
Cô như muốn phát điên, điên cuồng đập vào bờ vai rắn chắc của anh, khóc đến khản cả cổ, như muốn chết theo anh.
Anh không phải Lục Quân, làm sao có thể? Cô đã có một mối quan hệ với một người đàn ông xa lạ.
Còn Lục Quân thì sao? Lục Quân đi đâu rồi? Tại sao cô lại đi theo một người đàn ông lạ? Cô đã bẩn, cô tin Lục Quân sẽ nghĩ cô là người như vậy.
Cô muốn xin lỗi Lục Quân, cô quá bẩn.
Lục Sâm để cho nắm đấm của cô đánh vào vai anh, nhìn cô hét lên như điên dại, bảo bối ngọt ngào của anh thật sự rất đáng yêu, đến bây giờ anh mới phát hiện ra anh không phải là Lục Quân, nhưng thế thì sao?
Đêm đầu tiên của cô đã được trao cho anh, những đứa trẻ cô sinh ra, sữa của cô, âʍ ɦộ của cô, mọi thứ về cô, sẽ chỉ là của một mình anh.
Cô đập loạn xạ, đẩy mạnh hai chân, cố gắng vùng lên hết sức để thoát ra khỏi côn ŧᏂịŧ dài ngoằng của Lục Sâm.
Nhưng trong mắt Lục Sâm lộ ra suy nghĩ cẩn thận từ lâu, anh yên lặng quan sát, không vội vàng, đây là tình thú.
"Anh là ai? Đồ cầm thú! Đồ khốn kiếp! Anh làm sao có thể làm ra chuyện như vậy? Anh phạm tội cưỡиɠ ɠiαи! Tôi muốn kiện anh! Cho anh ngồi tù!"
⬅ Trước Tiếp ➡