⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nhìn “chính mình” ở trong gương.
Kiều Tịch Hoàn có một khuôn mặt diễm lệ khiến người ta giật mình, khuôn mặt mặc dù không trang điểm, nhưng ngũ quan hoàn mỹ đến không thể soi mói, vóc người quyến rũ. Được rồi, cô không thể không thừa nhận, Hoắc Tiểu Khê cô không xinh đẹp bằng Kiều Tịch Hoàn.
Cô nhìn ngắm khuôn mặt mình trong gương, sau đó mở cửa phòng tắm đi ra ngoài.
Đại thiếu tàn tật đã đi đâu mất rồi
Cô cũng không có hứng thú với anh ta
Cô trở về căn phòng đáng thương của mình, nằm ở trên giường.
Cô nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh, nhưng bỗng nhiên trở nên trống rỗng, cô nghĩ, cô rất cần được nghỉ ngơi một chút.
Rất nhanh đi vào giấc ngủ, nhưng mà ngủ cũng không an ổn như trong tưởng tượng. Cô cảm thấy có thứ gì đó đang không ngừng quấy nhiễu trên người mình, khiến cả người cô không được tự nhiên, cô đang ngủ, không ngừng giãy dụa, cô đột nhiên mở to mắt, nhìn xuống thấy một người đàn ông đang đè lên thân thể cô, môi miệng không ngừng cắn mút trên cổ cô, thậm chí tay của anh ta đã luồn vào trong áo ngủ mà cô không có mặc áo ngực….
“Ai?”
Cô đôt nhiên đẩy người đàn ông trước mặt ra
Người đàn ông khẽ cúi đầu, mái tóc thưa thớt ở phía trước che khuất ánh mắt anh ta, chỉ nhìn nhìn thấy khóe miệng anh ta cong lên một độ cong vô cùng tà ác, tựa hồ trầm mặc 2 giây, tiếng nói từ tính của anh ta mới vang lên:
“Sao?. Ba năm không gặp?. Nhanh như vậy đã quên tôi?”
Người đàn ông ngẩng đầu, nhìn cô
Lộ ra khuôn mặt tuấn tú, cười đến mức rất yêu nghiệt, cười đến mức rất hư
Cố Tử Tuấn, tam thiếu Cố gia
Đầu của Kiều Tịch Hoàn đột nhiên có chút dao động
“Tôi nghĩ cô được lắm…” Bộ dạng của Cố Tử Tuấn tà khí, từng chút từng chút nhích lại gần thân thể cô
“Cố tam thiếu” Kiều Tịch Hoàn gọi anh
Mày của Cố Tử Tuấn khẽ nhếch lên.
“Tôi rất mệt” Kiều Tịch Hoàn nói.
“Cho nên, cô đang từ chối tôi?” Khóe miệng của Cố Tử Tuấn nhếch lên, nhìn không ra cảm xúc của anh ta
“Anh của anh đang ở bên ngoài” Kiều Tịch Hoàn từ chối nói
“Khi nào thì cô bắt đầu để ý đến cảm nhận của anh ấy?”
Trái lại, Cố Tử Tuấn càng cảm thấy hứng thú nhìn cô
“Hoặc là nói cách khác, anh trai của tôi khi nào thì để đến cô” Khóe miệng của anh ta cười càng sâu thêm
Kiều Tịch Hoàn nhíu mày
Cô ở Cố gia, rốt cuộc có cuộc sống như thế nào?
Khóe miệng nhếch lên, không khỏi cười một tiếng, thanh âm kiều mị nói:
⬅ Trước Tiếp ➡