Những vết xanh tím nằm ngang dọc trên người cô là… dấu hôn ư?
Ai làm?
Chắc chắn không phải là cô tự mình làm, cô không biến thái như vậy!
Đây… đây… đây là…
Cái… cái… quỷ gì…
Tình một đêm?
Gặp phải hái hoa tặc?
Mất tờ rinh rồi?
Vị đại gia nào lại không có mắt mà ngủ với cô...
Không… không đúng, Diệp Thiên Lạc nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên mọi chuyện xảy ra trong tối hôm qua.
Mẹ kiếp, cô lại ngủ với... vịt*?
*: cách gọi khác của trai bao, trai gọi.
Cô nhớ lại, tối hôm qua là sinh nhật của Doãn Tử Khiêm, các bạn cùng lớp cùng tổ chức một bữa tiệc cho anh ta, sau đó đã xảy ra chuyện gì?
Mẹ kiếp, cô nhớ lúc ấy toàn thân cô đột nhiên nóng lên, rõ ràng cho thấy cô đã bị mấy cô nàng kia chơi khăm rồi.
Sau đó cô rời khỏi phòng tiệc, toàn thân nóng như lửa, rất khó chịu, cô lần mò đến phòng của mình, định vào phòng tắm để tắm nước lạnh…
Sau đó nữa, đột nhiên xuất hiện một con sâu rượu say như chết...
Lúc ấy cô chẳng còn chút lý trí nào, chỉ muốn lao tới đẩy ngã anh ta, lột quần áo anh ta, hình như còn coi anh ta là… vịt???
Và rồi giở trò này, trò kia với anh ta…