Thịnh Vi Ương liên tục xua tay, ngữ khí khoa trương,
"Bác cả, răng nhọn khéo mồm khéo miệng thật đúng là không dám nhận, đó là của chó sủa, lại nói bác cả cũng không phải là chó mà đúng không! Cháu gái cũng liền giống như vậy, thế giới thứ ba.”
……
“Phốc……”
Ngồi trong buổi tiệc, rốt cuộc có người không nhịn được, cười phun một tiếng.
Nhị tiểu thư của nhà họ Thịnh này, không chỉ móc lấy chỗ cong mắng Thịnh lão gia, còn tự kỷ khen chính mình như vậy.
“Mày……” Thịnh Viễn Hải tức giận đến cái mũi đều lệch.
“Người tới!” Mẹ của Thịnh Mạt Ly - Liễu Diễm Lệ xông tới, dùng sức bóp cánh tay Thịnh Vi Ương, “Đuổi con nhóc thúi này ra ngoài cho tôi!”
Thịnh Vi Ương nhìn cánh tay lập tức bị véo đến xanh tím,
“Bác cả bác gái cả, các người hẳn là không có quên, hôm nay là ngày mấy đi?”
Trong một khắc giọng nói tan mất đi, đáy mắt sáng rực của Liễm Diễm, xẹt qua một tia lạnh lẽo, lướt qua trong giây lát……
Hôm nay, chính là ngày giỗ của ba mẹ, còn có em trai của cô, lại là ngày bọn họ chúc mừng đính hôn.
Thật sự là…… Hạnh phúc!
……
Lập tức, sắc mặt hai vợ chồng Thịnh lão gia trắng bệch.
Tay véo Thịnh Vi Ương của Liễu Diễm Lệ, kinh hoảng hất ra, thậm chí theo bản năng lui về phía sau một bước, không hề dám nhìn đôi mắt của Thịnh Vi Ương.
Thịnh Vi Ương đều nhìn ở trong mắt, mắt khẽ run.
Sắc mặt Thịnh Viễn Hải đã càng tàn bạo, giơ tay vung lên,
“Thịnh Vi Ương, mày nháo đủ chưa!”
Tranh đấu
Sắc mặt Thịnh Viễn Hải đã càng tàn bạo, giơ tay vung lên,