Chương 1
Hoàng hôn, trong không khí phảng phất mùi đàn hương mang lại cảm giác vừa cổ xưa vừa thần bí.
Bạc Vân Tranh đi lên từ dưới chân núi Thanh Linh, tới trước tượng Phật Tổ khấn cầu xin một nguyện vọng, rồi lại đến trước hòm công đức nhét vào 500 tệ, trụ trì đứng bên cạnh thấy vậy cũng vui vẻ mà chúc cho tâm nguyện của anh sớm ngày thành hiện thực.
Bạc Vân Tranh đã quên mất đây là lần thứ bao nhiêu anh tới cầu xin Phật Tổ, nguyện vọng lần nào cũng chỉ là một điều duy nhất đó mà vẫn chưa trở thành hiện thực.
Lúc chạng vạng, cha anh gọi tới nói đã đặt chỗ xong rồi, dặn anh đến sớm một chút, đừng để thầy Vương đợi lâụ Bạc Vân Tranh tùy ý đáp lời, khởi động xe rời khỏi núi, ánh nắng chiều nhuộm vàng mặt đất.
Về đến thành phố thì trời cũng đã tối, ánh đèn neon sặc sỡ như một ly cocktail đủ màu sắc, ca khúc tiếng Quảng vang lên, bầu không khí giống như một bộ phim điện ảnh chậm rãi.
Bạc Vân Tranh rất thích cảm giác này, chờ tới lúc xe dừng đèn đỏ, anh vươn tay ra khỏi cửa sổ xe ô tô, cảm thụ sự khô nóng của thời tiết bên ngoài.
Mùa hè đang sống lại.
Khi anh đến Hà Hải Thanh Yến đã là nửa giờ saụ Nhân viên dẫn anh đến lầu ba, khi chờ thang máy, Bạc Vân Tranh lặng lẽ nhìn hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương.
Trên gương mặt anh tuấn có thêm nhiều nét thành thục, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt vẫn thu hút như thế, quần áo là hai màu trắng đen kết hợp, khí phách sôi nổi của tuổi trẻ cũng đã lắng đọng lại trong đáy mắt, sự sắc bén gai góc trên người cũng mài mòn dần theo thời gian.
Rốt cuộc cần bao lâu để một người đàn ông trưởng thành?
Mùi vị của sự nhung nhớ, có bao nhiêu khó chịu?
Cha của anh Bạc Viễn bước ra từ một thang máy khác, cả hai đều giật mình khi nhìn thấy nhau, sau đó bật cười vui vẻ.
Khi đẩy cửa vào phòng, chiếc bàn tròn đã ngồi kín người.
Khi thấy hai người cùng nhau tiến vào, một người đàn ông đeo kính với ánh mắt khôn khéo đứng lên vươn tay với Bạc Viễn "Thầy Bạc, vinh hạnh, vinh hạnh.
Rốt cuộc cuối cùng cũng gặp được ngài." "Tôi cũng vậy " Bạc Viễn nói xong liền chỉ vào Bạc Vân Tranh đang đứng bên cạnh "Đây là thằng nhóc nhà tôi, mọi việc ở đây đều do nó xử lý." Thầy Vương nhìn Bạc Vân Tranh rồi gật gật đầu "Rất tuấn tú, lịch sự nha." Bạc Vân Tranh lễ phép bắt tay "Chào chú Vương." Bọn họ đều là những người có tiếng trong ngành giáo dục, mỗi khi gặp mặt đều có thói quen gọi người khác là 'thầy'.
Gia đình Bạc Vân Tranh làm ăn lớn, chi nhánh công ty đã trải khắp cả tỉnh Giang Đông.
Mọi người hàn huyên khách sáo một hồi rồi cùng ngồi xuống, từng món hải sản được bày lên bàn, Bạc Vân Tranh không ăn gì, thầy La một thầy giáo già đã về hưu chần chừ như có điều muốn nói.
"Làm sao vậy?" Thầy La vừa định lên tiếng, thầy Vương ngồi đối diện đã chen ngang "Ai da, tiểu Hứa đi ra ngoài lâu như vậy rồi sao còn chưa quay lại nữa?" Bạc Vân Tranh dừng đũa.
Đúng lúc này cửa mở ra, có người lên tiếng "Không phải là đã về đây rồi sao?" "Cô Hứa, ngồi đây này." Có một người đứng dậy vừa kéo ghế vừa lên tiếng.
Bạc Vân Tranh ngồi quay lưng về phía cửa, lúc bóng dáng mảnh mai ấy lướt qua, đôi đũa trong tay anh cũng rơi xuống chiếc