Chương 20
Nhưng sau này, tiếng lành đồn xa, lớp của cô lúc nào cũng là lớp có số lượng học viên đông nhất.
Sau khi tan lớp, Chiêu Đệ còn dò hỏi các bạn học sinh trung học xem họ đã hiểu bài hay chưa, chúng đều gật đầu nói cô giảng rất dễ hiểu, nói có sách mách có chứng, cô còn nêu ra nhiều ví dụ thực tế, bọn chúng đều hiểu được hết mấy thứ sâu xa đó.
Có vài vị phụ huynh đến đón con tan học, trong đó có một người phụ nữ tóc vàng quốc tịch Pháp là cô tương đối quen biết, cô ấy tên là Luna, gả tới Trung Quốc nên muốn hiểu thêm về văn hoá Trung Quốc, cuối cùng đăng ký tới đây học, lúc tan học thường xuyên chạy tới hỏi bài Chiêu Đệ.
"Phu tử " Tiếng Trung của cô ấy không tính là tệ nhưng từ khi học Đạo Đức Kinh thì rất thích từ này nên luôn gọi Chiêu Đệ là phu tử, đối với cách xưng hô này Chiêu Đệ cũng dở khóc dở cười.
Phu tử cách gọi Thầy/cô giáo thời xưa.
Trong phim/truyện bối cảnh cổ đại hay có nha.
Luna ngó nghiêng rồi chỉ vào cửa sau "Phu tử, người đó là bạn trai của cô sao?
Tôi thấy ánh mắt của anh ấy nhìn cô rất thâm tình, trời ơi lãng mạn muốn chết." Luna rất tò mò, nhưng Chiêu Đệ lại lắc đầu "Không quen biết." Đây là lần đầu tiên Luna hoài nghi phán đoán của mình.
"Anh ấy nhất định vừa trúng tiếng sét ái tình, vừa gặp đã yêu cô rồi.
Thần tình yêu của cô tới rồi đó." Cô ấy nói xong liền ôm Chiêu Đệ tạm biệt.
Trong phòng học chỉ còn lại Chiêu Đệ, cô đi tắt các thiết bị dạy học.
Vân Tranh bước vào phòng, hôm nay anh ăn mặc đơn giản, cả người toát lên khí chất ngọc thụ lâm phong.
Mặc dù chỉ là quần áo đơn giản nhưng nếu để ý sẽ phát hiện đây đều là đồ đặt may riêng, rất vừa vặn với dáng người nên đương nhiên giá cả cũng không rẻ chút nào.
Trước anh anh rất kỹ tính, nếu không vừa ý sẽ bắt bẻ rất lâụ Vân Tranh tiến lên dè dặt bắt chuyện "Em xong việc chưa?" Chiêu Đệ không để ý đến anh, thu dọn xong giáo án thì đi xuống khỏi bục giảng.
Vân Tranh thấy vậy lập tức đuổi theo "Nếu không thì cùng nhau ăn một bữa cơm được không?
Nhà hàng thuỷ tạ ở gần đây cũng không tệ." nhà hàng thuỷ tạ là nhà hàng được xây dựng trên mặt nước.
Chiêu Đệ đi phía trước, cô ký xong bảng chấm công định quay bước đi xuống lầu thì bị Vân Tranh chặn lại, anh cười nói "Chiêu Đệ, em cho anh một cơ hội đi?" Cô lạnh nhạt nhìn anh "Tôi đã có bạn trai rồi, anh làm như thế này không thấy thẹn với lòng sao?" Vân Tranh cắn chặt răng, điều anh không muốn nghe nhất chính là câu đầu tiên mà cô nói.
"Không phải chỉ là bạn trai thôi sao?
Em chưa kết hôn là được." Bầu không khí thoang thoảng mùi giấm chua.
Chiêu Đệ không muốn để ý đến anh, nếu như anh coi những lời cô nói là gió thoảng bên tai thì cô cũng không nhất thiết phải nói thêm bất cứ điều gì với anh nữa.
Cô bước lên một bước, anh cũng bám riết theo cô, dùng tư thế mà người khác nhìn thấy chắc chắn sẽ hiểu lầm mà ôm cô, ngực cô đè lên vòm ngực rắn chắc của anh, cô nhíu mày đẩy ra.
Gương mặt Vân Tranh rất dịu dàng "Em mặc sườn xám rất đẹp." Cho dù cô có lạnh lùng, anh cũng thấy cô đẹp nhất.
Một người đàn ông hào hoa phong nhã nhưng nội tâm lại kiêu ngạo