⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Nguyệt còn chưa trả lời, Lý Tiểu Thanh đã trêu chọc Ngô Hiểu Hiểu “Chúng ta vừa mới ăn cơm sáng xong, cô đã bắt đầu chờ mong cơm trưa, cô là heo sao?”
Ngô Hiểu Hiểu bĩu môi hừ với cô ấy một tiếng, nói “Cô mới là heo đó, tôi chỉ hỏi một chút thôi, cũng không được sao? Các cô đừng có nói với tôi là các cô không muốn biết nha.”
Lý Tiểu Thanh ha ha cười, thành thật gật đầu, “Kỳ thật tôi cũng muốn biết, nếu cơm trưa cũng ngon như cơm sáng thì tốt biết bao.”
Tô Nguyệt thực sự có chút đồng cảm với nhóm thanh niên trí thức này, buổi sáng khi làm cơm, thực sự ra, cô cảm thấy những món ăn đó cực kỳ kém cỏi, chỉ coi như miễn cưỡng bỏ được vào miệng mà thôi, nhưng các cô ấy lại cảm thấy những món ăn đó là mỹ vị, ăn vui vẻ như vậy.
Con người niên đại này thật dễ dàng thỏa mãn.
Nếu có nguyên liệu nấu ăn, cô thực sự muốn làm mấy món ăn thật ngon cho các cô ấy mở rộng tầm mắt.
Mấy người vừa nói vừa đi, rất nhanh đã tới đồng ruộng, nhiệm vụ của ngày hôm nay, không khác gì so với hôm qua, vẫn là công việc cắt lúa.
Ngày hôm qua Tô Nguyệt được làm việc nhẹ nhàng nhất là bó lúa, cũng bởi ngày hôm qua thân thể của cô không được tốt. Nhưng hôm nay cô không thể dùng lại lý do này nữa, tựa hồ đại đội trưởng cũng biết hắn phân công như vậy là không tốt, cuối cùng hắn sắp xếp cho cô công việc cắt lúa.
Đây là lần đầu tiên cô cắt lúa trong hai kiếp người của Tô Nguyệt. Có lần này, cô mới biết cắt lúa vất vả hơn rất nhiều so với bó lúa, cắt lúa không chỉ bắt buộc phải khom lưng, lại còn phải cẩn thận mà khống chế lưỡi hái, nếu không sẽ bị cắt vào người mình, đồng thời thường xuyên sẽ bị rơm rạ cọ vào mặt và cổ, khó chịu vô cùng.
Tô Nguyệt mới làm một chút đã cảm thấy không chịu nổi, đầu choáng váng, eo đau tới mức không đứng dậy được, lòng bàn tay cũng bị cắt trúng vài lần, đau đến kinh hoảng.
Chờ tới thời điểm hoàn thành xong công việc buổi sáng được trở về ăn trưa, Tô Nguyệt đã rơi vào tình trạng đầu váng mắt hoa, cả người vô lực.
Tình huống của những người khác cũng giống hệt cô, tất cả mọi người sau khi trở về chỗ ở lập tức tản ra các phòng đi nghỉ ngơi, chỉ có Lý Tiểu Thanh vẫn ở lại, cô ấy thay Tô Nguyệt đổ chút nước, nói “Tôi nhìn sắc mặt của cô không tốt, cô cứ nghỉ ngơi một chút trước đi, chờ cảm thấy đỡ mệt hơn thì nấu cơm.”
Tô Nguyệt cảm kích nói lời cảm ơn với cô ấy.
Lý Tiểu Thanh đã tới nơi này tương đối lâu rồi, cho nên cô ấy quen với cuộc sống nơi này hơn nhiều so với những người khác. Cô ấy làm việc nhà nông cũng không có thống khổ như Tô Nguyệt, vừa nói xong đã xoay người tới vườn sau nơi ở của các cô, hái được một chút rau xanh trở về, sau đó rửa sạch chúng.
Tô Nguyệt nhìn thấy cô ấy cầm rau xanh trở về thì sửng sốt, theo bản năng hỏi “Rau xanh ở đâu vậy?”
Lý Tiểu Thanh buồn cười mà nói “Đương nhiên là ở vườn sau của nhà chúng ta rồi, chẳng lẽ tôi đi trộm được?”
Tô Nguyệt vỗ trán một cái, lúc này cô mới nhớ ra mỗi nhà mỗi hộ đều có một chút rau xanh tự trồng để nhà mình ăn. Tuy rằng số lượng cùng chủng loại mỗi loại không nhiều cho lắm, nhưng tóm lại vẫn có chút đồ ăn để thay đổi.
Cô còn đang suy nghĩ nếu nguyên liệu chỉ có xác thô và bột bắp thì làm gì bây giờ, không nghĩ tới còn có rau xanh, như vậy bữa trưa hôm nay không cần tiếp tục ăn bánh bột ngô rồi.
Tô Nguyệt cảm thấy vui vẻ hơn. Ngoại trừ thích mỹ thực, một người đầu bếp còn thích dùng nguyên liệu nấu ăn tạo thành mỹ thực. Có thể tìm được nhiều nguyên liệu nấu ăn, cô còn vui hơn cả những người khác.
⬅ Trước Tiếp ➡