Tô Nguyệt không cảm thấy chuyện này có vấn đề, nhưng những người khác lại không suy nghĩ như vậy. Đặc biệt là nhóm thanh niên trí thức khác đã từng làm việc với Tô Nguyệt.
Cắt lúa có rất nhiều bước. Trong đó bao gồm cắt lúa, bó lúa, vận chuyển lúa. Tính ra, bó lúa là công việc nhẹ nhàng nhất, ngay cả dao cũng không cần dùng tới, chỉ cần lấy dây thừng buộc lúa gọn gàng lại và xếp ngay ngắn tử tế thành một dãy, chờ người vận chuyển tới mang đi là được rồi.
Có thể nói, công việc bó lúa này là công việc mà ai cũng muốn làm. Ở những nhà bình thường, công việc này đều dành cho trẻ nhỏ, ở nhóm thanh niên trí thức, công việc đó càng trở thành một phần công tác nóng bỏng được rất nhiều nữ thanh niên trí thức tranh giành.
Hiện tại, Tô Nguyệt trực tiếp được an bài công việc nhẹ nhàng, làm sao không khiến cho những người khác nảy sinh suy nghĩ?
Lập tức đã có mấy nữ thanh niên trí thức không hài lòng. Trong số bọn họ, một nữ thanh niên trí thức để tóc ngắn trực tiếp đứng ra nói với Hàn Thanh Tùng “Đại đội trưởng, tại sao Tô Nguyệt vừa được nghỉ ngơi một buổi sáng, tới buổi chiều lại đảm nhiệm một công việc đơn giản, nhẹ nhàng như vậy? Việc bó lúa này chỉ cần ba người, buổi sáng đều là ba người chúng tôi làm, hiện tại anh chia cho cô ấy, thế một người trong chúng tôi làm gì bây giờ? Chẳng lẽ muốn cho chúng tôi nhường việc này cho cô ấy sao? Đại đội trưởng, anh an bài như vậy là không công bằng?”
Hàn Thanh Tùng bị cô ta nghi ngờ tính công bằng của mình trước mặt mọi người, lập tức nhăn mày lại.
Hắn tỏ ra không vui nhìn tất cả mọi người đang xì xào bàn tán bên dưới, nói “Đồng chí Triệu Phương, chúng ta đã được dạy dỗ rằng, tất cả đồng chí đều nên hỗ trợ lẫn nhau trong lúc khó khăn. Thân thể đồng chí Tô Nguyệt không thoải mái, những công việc khác, tạm thời không thể đảm nhiệm được, cho nên tôi mới sắp xếp cho cô ấy làm công việc này, chờ tối khi thân thể cô ấy khoẻ, sẽ an bài qua bộ phận khác. Về sau nếu thân thể của bất kỳ ai trong số mọi người không được thoải mái, tôi cũng sẽ sắp xếp như vậy. Tôi không công bằng chỗ nào? Hay là cô có ý kiến với những lời răn dạy phải hỗ trợ lẫn nhau của Đảng và Chính Phủ?”
Hàn Thanh Tùng còn trẻ tuổi đã được chọn làm đại đội trưởng Thôn Hàn Gia, dĩ nhiên năng lực của hắn không thể nghi ngờ. Người trong thôn đều rất tôn kính hắn, lời hắn nói tự nhiên cũng rất có trọng lượng.
Người bình thường không ai muốn tới đắc tội với Hàn Thanh Tùng, ngay cả nhóm thanh niên trí thức khi tới thôn Hàn Gia này cũng không hi vọng sẽ đắc tội hắn, bọn họ muốn tạo quan hệ tốt với hắn còn không được. Cho nên sau khi hắn nói ra những lời đó, chẳng có ai đứng ra nói chuyện thay cho Triệu Phương.
“Tôi không phải, tôi…” Lúc này Triệu Phương cũng ý thức được những lời cô ta vừa nói đã đắc tội Hàn Thanh Tùng.
Lại nghĩ về sau mình còn phải làm việc dưới quyền hắn, cô ta không khỏi hối hận tại sao mới vừa rồi mình lại vì một chút ghen ghét với Tô Nguyệt mà đứng ra nói chuyện, lỡ như sau này cô ta bị hắn làm khó dễ thì biết giải quyết thế nào đây?
Nghĩ tới đây, Triệu Phương cũng bất chấp tất cả, cô ta vội vàng muốn sửa chữa, nói “Đại đội trưởng, cũng may có những lời này của anh. Tôi không biết thân thể của Tô Nguyệt không thoải mái, nếu đã biết chắc chắn tôi sẽ không nói những lời vừa rồi. Bây giờ tôi đã biết cô ấy không được khoẻ, vậy để cho cô ấy tới bó lúa đi, tôi sẽ nhường cho cô ấy, tôi đi làm việc khác.”